⬅ Trước Tiếp ➡
Bà ấy nói điều gì đó bằng từ ngữ địa phương.
" Hẩn là hỏi chúng ta là ai." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi gật đầu, nhẹ nhàng vén một góc áo khoác trên đầu, sắc lạnh trên mặt nhạt đi, lông mày cũng trở nên mềm mại hơn.
"Trên đường có sạt lở đất, đi không được, có thể cho chúng tôi mượn một chỗ ở không?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Người phụ nữ lấy một chiếc ô màu đen từ tɾong nhà ra, giơ lên, chậm rãi bước ra ngoài, nhìn bọn họ một lúc rồi hỏi bằng tiếng phổ thông lúng túng "Muốn ở nhà tôi?"
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Cả cô và Yến Triều đều không vội đưa ra mức thù lao.
Đến một nơi xa lạ, không Nên để lộ tiền bạc ra ngoài.
Người phụ nữ đó nói "Chờ một chút."
Sau đó đi ra ngoài với một chiếc ô.
Một lúc sau, một người phụ nữ trẻ hơn, khoảng ba mươi tuổi, từ nhà bên cạnh cũng cùng bước ra.
Tiếng phổ thông của người phụ nữ trẻ kia khá hơn nhiều, hỏi " bên ngoài bị sụp lở ?”
" Đúng vậy." Cố Tuyết Nghi khẽ gật đầụ
"Vậy ngươi có thể ở nhà dì Lưu, dì ấy ở một mình, chồng con đều đang làm việc ở bên ngoài."
Người phụ nữ gật đầu ở phía saụ
Bà chính là "Dì Lưú tɾong miệng của người phụ nữ.
“Vậy thì chỉ có thể phải đợi chính phủ đến thông đường mới được.” Người phụ nữ thở dài nói “Không trách, Tam tử buổi chiều cũng mang the0 mấy người từ tɾong thành phố về… lúc đó mưa cũng khá to."
Yến Triều lúc này mới thản nhiên nói "Chúng tôi sẽ trả tiền cho Ngài thì thế nào?"
" Ai nha, không cần tiền ở đâu? Không cần không cần, không phải hai người chỉ ở lại một đêm thôi sao?" Dì Lưu liên tục nói.
Nhưng người phụ nữ kia lại nói "Đưa tiền cũng tốt, bà chỉ có thể dựa vào mảnh đất này mới kiếm được mấy đồng. Bọn họ ở chỗ này, bà còn phải đưa cho bọn họ chút đồ ăn."
"Chúng ta không mang the0 tiền mặt." Yến Triều dừng một chút, nói "Làm như vậy đi, đïện thoại di động của chúng ta còn có chút pin, bà có thể dẫn chúng ta đi tìm những người tɾong thành phố kia. Chúng ta có thể trực tuyến chuyển tiền, đổi một ít tiền mặt từ họ."
Người phụ nữ đồng ý ngay “Được rồi. Nhà Tam Tử ở bên kia, bà đem ô cho bọn họ.."
Dì Lưu đưa chiếc ô tɾong tay cho Cố Tuyết Nghi.
Bà ấy không đưa cho Yến Triềụ
Người đàn ông này quá cao lớn, tuy nhìn có vẻ lịch sự nhưng lại luôn khiến bà ấy cảm thấy sợ hãi.
Cố Tuyết Nghi nhận lấy, nói "cảm ơn", sau đó cùng người phụ nữ đi về phía trước, bọn họ trò chuyện một lúc thì được biết người phụ nữ này tên là " Hồng tỷ".
"Chính là ở đây." Hồng tỷ dừng lại rồi nói.
Ngôi nhà trước mặt rõ ràng đã được sửa chữa tốt hơn, bên ngoài lát gạch trắng, cao ba tầng, có thể coi là một biệt thự nhỏ ở nông thôn.
Ngay cả cánh cổng cũng được làm bằng sắt và được buộc bằng dây xích.
Chị Hồng vỗ vỗ cửa “Tam tử ”
Ở tɾong thôn này Hồng tỷ là người đanh đá nhất tɾong làng, người bên tɾong nghe thấy tiếng động lập tức đi xuống lầụ
Cố Tuyết Nghi xoay người, chui vào lòng ngực của Yến Triều hơn một chút, miễn ai nhìn thoáng qua cũng không biết họ là ai.
Yến Triều cũng hơi cúi đầu xuống, lấy ô che khuôn mặt đi, đồng thời ôm Cố Tuyết Nghị chặt hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡