Nếu không có chuyện ngoài ý muốn này xảy ra, lẽ ra cô có thể ra sân bay gặp Yến Văn Bách, dù sao vẫn còn một phần tình nghĩa
" Em muốn đi nước nào?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
"Tôi sẽ đến đại sứ quán nước X. Yến Văn Bách dừng một chút "Em đi làm tùy viên." Bối cảnh xuấtthân của cậu ta ưu việt, diện mạo khí chất cũng không bình thường. Làm tùy viên đi the0. Người bình thường chỉ xem như cậu ta là phú nhị đại con ông cháu cha. Đây cũng chính là nguyên nhân mà cấp trên đề nghị để cho cậu ta đi the0.
Cố Tuyết Nghi mím môi dưới "Nếu tôi nhớ không lầm, hình như ở nước X đang xảy ra tình trạng rối loạn nào đó."
" Đúng vậy.” Nhưng Yến Văn Bạch lại không sợ điều này, kỳ thực nó càng khơi dậy động lực của anh ta.
Cố Tuyết Nghi trầm mặc mấy giây, nhưng cũng không có thuyết phụcanh, quân tử không nên đứng sau bức tường nguy hiểm. Trước đây, Cố gia luôn dũng cảm, không ngại nguy hiểm, gian khổ. Đặc điểm này cũng đã khắc sâu vào tính khí của cô. Làm sao cô có thể thuyết phụcYến văn Bách không nên đi?
Cố Tuyết Nghi giọng nói "Nếu gặp phải chuyện không thể giải quyết được..."
Yến Văn Bạch trên mặt vốn có vẻ lạnh lùng ngang ngược bây giờ lại có chút mỉm cười, thấp giọng nói " em biết, có một số việc không thể giải quyết được, thì gọi cho gia trưởng."
“Ừm” Cố Tuyết Nghi cũng nhẹ nhàng cười “Một đường thuận buồm xuôi gió.”
Yến Văn Bách cổ họng dừng lại, nhưng không nhịn được nói “Cám ơn chị dâụ” Sau đó vội vàng cúp đïện thoại, tựa hồ sợ Cố Tuyết Nghi sửa lại xưng hô của mình.
Bên này chân trước tới đây cúp đïện thoại.
Bên kia Yến Triều đã lập tức đi đến phòng
Người đàn ông phủ đầy hơi ẩm và tóc cũng ướt. Nhưng tɾong tay anh lại cầm chắc một cái bát, trên bát có in hình một con gà trống to lớn, hình như không phải sản phẩm của thời đại này. Tay còn lại đang xách một chiếc túi.
"Anh đi đâu vậy? Không phải là có một chiếc ô sao? Như thế nào mà còn để cho bị ướt?" Cố Tuyết Nghi nghi hoặc nói.
"Vừa rồi anh đi tìm dì Lưu và chị Hồng." Yến Triều đưa túi tɾong tay cho Cố Tuyết Nghi "Em dùng cái này trước. Là chị Hồng đưa cho."
Cố Tuyết Nghi tháo nó ra và nhìn xem.
Trên đó viết "Bảy chiều không gian".
Cố Tuyết Nghi mặc dù không hiểu nhãn hiệu, nhưng cô cũng nhận ra đó là băng vệ sinh.
Cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức vén chăn lên, chậm rãi đứng dậy. Cảm giác ẩm ướt dính dính ám chặt lấy cô. Cố Tuyết Nghi dừng một chút, nhịn không được hỏi " Có phải là Bẩn rồi không?"
"Ừm, không sao đâu, ngày mai giặt sach là được."
"Ừm."
Cố Tuyết Nghi lông mày vẫn như cũ nhíu lại, nhưng cô lại không còn cách nào khác.
Cô vội vã vào phòng tắm và thay đồ rồi bước ra ngoài.
Chỉ là đi vào phòng tắm như vậy gần như khiến cô kiệt sức.
Yến Triều một tay đỡ cô, vững vàng trở lại giường, sau đó đưa bát tɾong tay kia cho cô “Nước đường nâu, hơi nóng, từ từ uống thôi.”
Cố Tuyết Nghi thật muốn uống chút gì nóng, lập tức ngồi thẳng dậy, đưa tay nhận lấy bát.
Nhưng Yến Triều lại không đưa cho cô, nói “Tôi cầm, bát không cách nhiệt, rấtnóng.”
Cố Tuyết Nghi cúi đầu nhìn tay anh.
Giữa các đầu ngón tay của Yến Triều đã nổi lên một lớp màu đỏ nhạt.
" Anh khoong cảm thấy nóng sao?" Cố Tuyết Nghi sờ ngón tay của anh.