Cố Tuyết Nghi sắc mặt trắng như tuyết, ngay cả tay cũng lạnh. Yến Triều giơ tay còn lại lên, nắm lấy ngón tay, nhẹ nhàng xoa xoa ngón tay cô, nói “Tay tôi chai sạn, tự nhiên không nhạy cảm với nhiệt độ như vậy.”
Cố Tuyết Nghi duỗi ngón tay anh ra, lúc này mới cẩn thận nhìn kĩ hơn.
Như Yến Triều đã nói, các đốt ngón tay của anh ấy nhìn rấtđẹp, nhưng khi nhìn kỹ hơn, bạn sẽ thấy rằng có nhiều mức độ vết chai khác nhau trên đầu ngón tay,
Yến Triều thu tay lại “Đều là kén, không đẹp.”
Cố Tuyết Nghi cảm thấy có chút thân thiết với anh.
Thành viên nào tɾong Cố gia không có vết chai trên tay?
Luyện võ mỗi ngày, vết chai trên tay trở thành minh chứng cho công lao của Cố gia.
Cố Tuyết Nghi nhịn không được hỏi "Yến Tổng ngoài luyện thiện xạ, còn có luyện cái gì khác sao?"
" Ừm, tɾong nước cấm súng. Nếu gặp nguy hiểm, đương nhiên phải dùng biện pháp khác." Yến Triều nói xong, đưa chén tới gần miệng Cố Tuyết Nghi "Trước khi nói uống một ngụm trước, cẩn thận nóng. "
Cố Tuyết Nghi tiến lại gần cái chén, hơi nóng phả vào mặt, cô vô thức nhe0 mắt lại, cảm thấy có chút khó chịụ
"Vẫn còn nóng." Cố Tuyết Nghi nhíu mày nói.
Yến Triều nghe được tɾong giọng nói của cô có chút phàn nàn, không khỏi nhẹ nhàng mỉm cười.
Coi như đây là làm nũng đi.
Yến Triều thấp giọng cười nói "Vậy tôigiúp
thử trước cho em một chút nhé?"
Cố Tuyết Nghi "Ừm."
Cố Tuyết Nghi lại hỏi "Vậy cho nên còn luyện cái gì nữa?"
Như thế nào mà cô ấy lại tò mò về điều này?
Nghĩ đến việc trước đây cô biết anh có thân thủ tốt, phản ứng đầu tiên của cô là muốn cạnh tranh với anh.
Cô ấy quả nhiên là một xuấtthân từ tướng môn phải không?
Yến Triều buồn cười đáp “Tôi từng luyện qua quyền anh.”
"Khó trách xương ngón tay lại có vết chai." Cố Tuyết Nghi nói.
“Còn dùng qua roi chín đốt, đao..." Nói đến đây, Yến Triều cúi đầu uống một ngụm "Không phải rấtnóng, chỉ có một chút. Em chậm rãi uống.”
Cố Tuyết Nghi đáp lại, sau đó cúi đầu uống một ngụm.
Khi son môi và nước đường hòa với mùi gừng lắng xuống, cái hàn khí cũng tan đi rấtnhiềụ Lúc này, Cố Tuyết Nghi muộn màng nhận ra, giọng điệu vừa rồi của cô thực sự có chút yếu đuối, giống như thật sự coi Yến Triều như một nha h0àn mà sau khiến vậy. Không, thậm chí còn quá phận hơn so với cả việc sai khiến đại nha h0àn.
Ngay tại thời điểm Cố Tuyết Nhất đang sửng sốt, Yến Triều thanh âm lại vang lên "Em luyện cái gì?"
Cố Tuyết Nhất nói "Roi, cung tên, kỹ năng cưỡi ngựa."
"Khó trách em lại bắn súng chuẩn xác như vậy." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi hơi nhướng mày "Trước đây tôi ném thẻ vào bình rượu cũng rấtlợi hại."
“Ừm.” Yến Triều đáp lại, thấp giọng nói “Uống thêm một ngụm nữa.”
Cố Tuyết Nghi cúi đầu uống thêm một ngụm rồi nói tiếp " Ban đầu có một cô nương giao hảo với nhà chúng tôi, đáng tiếc tôi không phải nam tử."
Yến Triều thầm nghĩ
May mắn thay, em không phải là đàn ông, nếu không anh đi đâu để cưới vợ đây?
Yến Triều cười nhạt, nói "Em lợi hại, há có thể phân biệt nam nữ?
Cố Tuyết Nghi gật đầu "cha tôi ông ấy cũng nói như vậy."
Yến Triều nhanh chóng khen ngợi "lão nhân gia ông ấy cao kiến."
Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh, không khỏi cười khẽ một tiếng.
Yến Triều thật sự rấtthú vị.