Lúc này Thịnh Húc đi tới tiếp lời "Đúng vậy, nếu cô không chịu nổi thì cứ đánh bọn họ một trận đi. Khóc lóc la hét sẽ phí giọng, còn không tạo thành thương tổn thực chất gì đối với đám người bọn họ."
Yến văn xu ......
Yến văn xu không khỏi trợn mắt nhìn anh ta, làm cho nước mắt trên mi lăn xuống gò má.
Cố Tuyết Nghi mơ hồ nghe được tiếng động, nghĩ nghĩ một chút, liền quấn mình vào tɾong áo khoác của Yến Triều rồi bước ra ngoài.
Áo khoác của Yến Triều đủ dài, cài từng nút một thì tương đương với một chiếc váy dài nên không lo lắng vấn đề bị lộ.
Yến văn xu nghe thấy tiếng bước chân, liếc nhìn qua kia, kinh ngạc hét lên "Chị dâu?"
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Yến Văn Xu vừa cảm động lại vừa tức giận, nhấc chân đạp một cước vào ông chủ phòng trưng bày.
Ông chủ phòng tranh bị đá đến đầu choáng váng gần ngất xỉụ
“Yến văn Xu, cậu làm gì vậy?” Em gái chủ phòng trưng bày sửng sốt.
Yến văn Xu lại đạp thêm hai lần, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Tuyết Nghi nhỏ giọng nói "Em sai rồi, em không có tâm tư đề phòng người khác, cũng không có năng lực nhận biết người."
Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói "Lần này thừa nhận sai lầm, lần sau không còn tái phạm."
“Em không dám .” Yến văn Xu nhẹ nhàng nói “Em sẽ làm nha h0àn cho chị hai ngày, đừng tức giận nữa.”
Cố Tuyết Nghi nhướng mày và liếc nhìn Yến Triềụ
"KHÔNG CẦN."
Yến văn xu “ A” Làm nha h0àn mà cũng bị ghét bỏ."
Nhưng sau khi trả lời, cô đột nhiên dừng lại "...Chị dâu? Chị đang mặc áo khoác của anh cả em? Mẹ kiếp "
Yến văn Xu lại bật cười, gần như xoắn mình lại vì sung sướng.
"Thời điểm hai người kết hôn tôi có thể làm hoa đồng lớn tuổi không?"
Thịnh Húc ......
Tống Viên bọn người nhìn một màn này, trừng mắt khóe mắt gần như muốn nổ tung.
Vì sao bọn họ lại phải ở chỗ này xem không khí hài hòa tương thân tương ái của người nhà Yến gia?
Đồng thời, vụ bạo loạn ở Quốc gia X được truyền thông tɾong nước đưa tin không thu hút được nhiều sự chú ý. Suy cho cùng, hầu hết những chuyện này cũng không gây ra nhiều sự chú ý. Bởi vì lúc này tɾong nước còn đang ăn dưa ngɵạı tình của một minh tinh nào đó."
Nhưng khi một cuộc phỏng vấn truyền thông khác được đăng lên.
Mặc vest và đe0 cà vạt, chàng trai trẻ vẻ đẹp tuấn mĩ đứng trước ống kính. ngay lập tức thu hút sự chú ý của của không ít người.
Thời tiết mưa và tuyết kéo dài suốt ba ngày trước khi dừng lại.
Quần áo của Cố Tuyết Nghi được Yến Triều giặt sach, từng chút một phơi khô, cũng không để cô phải chật vật.
Ngược lại đám người Tống viên gần như sắp nghẹn như dưa muối khô.
Thịnh Húc nhìn thấy không khỏi cau mày “...Bọn họ tốt nhất đừng lên xe của tôi, tôi ở lại đây trông chừng bọn họ. Lúc đó Yến Tổng cùng với chị dâu tôi lại đi trước. Tôi ở đây đợi cảnh sát đến."
Cố Tuyết Nghi không nhìn được cười khẽ "Trên xe của cậu cũng không nhét nổi."
Thịnh Húc gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.
Tống Viễn thiếu chút nữa tức giận đến phát khóc vì bị một phen đối thoại này chọc tức.
Lúc này Yến Triều từ trên lầu đi xuống, nói " đã kiểm tra qua, không còn sót lại thứ gì."
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Vậy chúng đi thôi."
Yến Triều đáp lại một tiếng