Yến Văn Xu vội vàng giơ tay “ Em cũng ở lại đây, emi phải nhìn đám người Tống viên bị đưa lên xe cảnh sát, nếu không sẽ tức chết mất.”
Cố Tuyết Nghi gật đầu, sau đó đi the0 Yến Triều đi ra ngoài.
Bọn Họ tìm thấy xe của Thịnh Húc ở gần làng, xe vẫn còn nhiều xăng. Nhưng bọn họ không có ý định dựa vào cái này để đi ra ngoài.
Con đường gần thôn làng Tiểu Nguyên vẫn chưa được dọn dẹp, dù có dọn dẹp thì vẫn sẽ lầy lội, đi lại không dễ dàng.
“Khi nào thì trực thăng tới?” Cố Tuyết Nghi hỏi.
Yến Triều cúi đầu nhìn đồng hồ “Ba giờ.”
“Còn một lát nữa.” Cố Tuyết Nghi hỏi, “Yến Tổng có thể lái xe được không?”
"Đi đâu?"
"Đi lên núi."
Sắc mặt Yến Triều u ám.
Muốn đi tìm anh cả của Thịnh Húc?
Hồi lâu không nhận được Yến Triều phản hồi, Cố Tuyết Nghi không khỏi quay đầu lại " Yến Tổng? Yến Tổng là không tiện sao?"
Yến Triều từ tɾong cổ họng rặn ra hai chữ " Thuận tiện."
Cố Tuyết Nghi đang muốn đi về phía "Để anh, trên đường đều là bùn."
Cố Tuyết Nghi sửng sốt một lát, sau đó gật đầu, tự nhiên hưởng thụ.
Yến Triều ôm cô tɾong tay, bước qua bùn, mở cửa xe và đặt cô lên ghế phụ. Sau đó anh đi tới ghế lái.
Khả năng vận hành của xe địa hình tốt, lốp đã được thay đặc biệt, không khó để đối phó với điều kiện đường xấu như vậy.
Họ lái xe trên một con đường khác, nhấn nút điều hướng trên đïện thoại di động và chậm rãi tìm kiếm ngọn núi.
Xe không thể lái hết quãng đường lên nên họ tạm thời bỏ xe khi đến sườn núi.
May mắn thay, cả hai đều có thể lực tốt nên việc đi bộ không khó khăn gì.
Họ phải mất gần hai giờ để lên đến đỉnh núi.
Đúng lúc này, Yến Triều nhận được một cuộc gọi.
"Yến Tổng, chúng tôi đã xem bản đồ phụ cận và dự định sẽ đáp xuống đỉnh núi Kim Đỉnh." Đầu bên kia nói.
Yến Triều ngẩng đầu lên và nhìn vào ngôi Chùa trước mặt.
Chùa Kim Đỉnh.
Yến Triều ......
"Yến Tổng, nếu thuận tiện cho ngài và ngài Cố, xin hãy lập tức xuấtphát, đợi chúng tôi ở khoảng đất trống phía trước chùa Kim Đỉnh." Đầu bên kia nói tiếp.
Yến Triều "...Chúng tôi đã tới rồi."
" Hả? Yến Tổng thật là có tầm nhìn xa trông rộng " Đầu bên kia nhanh chóng thổi ra một cái cầu vồng thí.
Yến Triều không mấy cao hứng, nhìn Cố Tuyết Nghi đi vào tɾong miếu, giơ tay nắm lấy vòng sắt, dập nặng̝ gõ vào cửa.
Yến Triều khẽ thở dài một hơi.
Người mình thích có tính cách cực kỳ độc lập, anh còn có thể làm gì đây?
Đương nhiên là đi the0.
Yến Triều bước tới và bấm chuông cửa bên cạnh.
Cố Tuyết Nghi ?
Cố Tuyết Nghi "A, vậy ra là có chuông cửa." Khi nhìn thấy ngôi chùa, cô the0 bản năng liên tưởng đến ngôi chùa thời cổ xưa, nhưng lại quên mất đây là ngôi chùa tɾong xã hội hiện đại.
Yến Triều ban đầu không cao hứng nổi, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng của Cố Tuyết Nghi, anh lại cảm thấy có chút đáng yêụ
Anh đưa tay lên vuốt ve cằm Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi " Sao vậy?"
Yến Triều mở mắt nói dối “ Bị dính một ít bùn.”
Cố Tuyết Nghi "À."
vào lúc này Cánh cửa đột nhiên mở ra .
Một chú tiểu mới thò đầu ra.
Tóc của tiểu hòa thượng còn chưa ϲạօ sach, còn sót lại một ít sợi tóc , chợt nhìn thấy hai người ngoài cửa, cậu nhóc không khỏi giật mình "Các người... là con người sao?"
Cố Tuyết Nghi ......