⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi khẽ cườic nói "Đương nhiên là con người."
Tiểu hòa thượng đỏ mặt " A, thật xin lỗi, bởi vì hai ngày nay thời tiết xấu, không có người lên núi... Hai người tới thắp hương sao?"
" Thắp hương, chúng ta còn muốn tìm người." Cố Tuyết Nghi nói.
Chú tiểu trẻ tuổi vội vàng đón họ vào, dẫn họ vào chính đïện trước, rấtlâu sau đó mới thắp hương.
“Hai ngày nay trời hơi ẩm ướt.”
Lúc này, phía sau truyền đến tiếng gõ mõ.
" Làm ngọ khóa." Tiểu hòa thượng chỉ về phía sau nói.
Cố Tuyết Nghi gật đầu, nhận lấy hương, cung kính thắp hương.
So với người xưa, hầu hết người hiện đại đều không có tín ngưỡng gì.
Yến Triều chưa bao giờ có bất kỳ tín ngưỡng nào.
"Có muốn thắp hương không?" Cố Tuyết Nghi quay người hỏi.
Yến Triều cũng đưa tay nhận lấy, nghĩ thầm, vậy bắt đầu từ hôm nay đi.
Yến Triều cúi nhẹ chào kính trọng đối với Bồ Tát. Anh nhắm mắt lại nó thầm một nguyện vọng một cách nghiêm túc.
Sau đó, mới mở mắt và cẩn thận đặt nén nhang trước tượng Phật.
Cố Tuyết Nghi nhịn không được tò mò hỏi "Yến tổng đã ước nguyện cái gì?"
“ nói ra sẽ không linh.” Yến Triều thản nhiên nói.
Tiểu Hòa thượng công miệng cười "Thành tâm tất linh."
Yến Triều không lên tiếng
Cố Tuyết Nghi không hỏi thêm nữa, quay đầu nhìn vị Hòa thượng trẻ tuổi, hỏi "Ở đây có một đệ tử tại gia họ Thịnh đang tu hành ở đây không?"
Tiểu Hòa thượng suy nghĩ một chút, lắc đầu "Không có."
" À Nhưng mà có một người họ Thịnh, sau đó chính thức lên Độ Chị Quốc gia đều tra được ... Là sư phụ tôi... Hình như là họ Thịnh đi? Tôi cũng không biết người mà thí chủ muốn tìm có phải là ngài ấy hay không?
"Chúng ta có thể gặp mặt không?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Yến Triều nghe xong liền quay người nhìn chằm chằm vào tượng Phật, cố gắng không tỏ ra quá hung ác và lạnh lùng.
“ có thể.” Tiểu hòa thượng nói “ ngài đi the0 tôi.”
Cố Tuyết Nghi nhìn Yến Triều "phiền Yến Tổng chờ em một chút cô dừng lại, nói thêm một câu " em muốn làm rõ một chuyện."
Yến Triều ánh mắt chuyển động, lập tức hiểu Cố Tuyết Nghi có ý gì.
Nhưng đáy ℓllòng vẫn nhịn không được mà chua xót.
Hơn nữa dấm chua còn liên tục tăng không ngừng.
Anh biết Cố Tuyết Nghi muốn tìm hiểu xem tại sao cô lại đến thế giới này...
Nhưng người cô sắp gặp bây giờ lại là anh trai của Thịnh Húc, chồng cũ của cô...
Yến Triều gọi tiểu hòa thượng " có kinh Phật gì không?"
Tiểu Hòa thượng dừng lại một chút "A? Ngài muốn... ngài muốn đọc kinh Phật sao?"
Yến Triều "Ừm."
Tiểu Hòa thượng đưa cho anh một quyển Kinh Phật, sau đó dẫn Cố Tuyết Nghi rời đi.
Yến Triều cầm kinh Phật tɾong tay và mở một trang.
Hãy bình tâm tránh sát sinh...
Cố Tuyết Nghi đi tới hậu đïện.
"Chính là chỗ này." Tiểu hòa thượng nói.
Con cá gỗ phát ra tiếng gõ giòn, Cố Tuyết Nghi quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông ngồi ở đó, khoảng bốn mươi tuổi, mặc áo cà sa, ϲạօ trọc đầu, khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng vẫn có thể nhìn ra được có chút tuấn tú. .
Nhưng không giống lắm với hình dáng tɾong trí nhớ của Cố Tuyết Nghi.
"Thịnh Trường Chi?" Cố Tuyết Nghi nói.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nói “Đã lâu rồi không có ai gọi bần tăng bằng tên tục gia.”
Cố Tuyết Nghi chạm phải ánh mắt của đối phương, nhìn nhau vài lần.
Người đàn ông đột nhiên dừng lại, như thể bị kéo ra khỏi ký ức nào đó "... Cố Tuyết Nghi?"

⬅ Trước Tiếp ➡