"Yến Văn xu không phải nói anh cùng chị dâu đã hòa hảo sao? Chị dâu đâu?"
Lời nói của Yến Văn Gia càng đâm vào tɾong lòng Yến Triềụ
Yến Triều đè nén tất cả những cảm xúc tiêu cực trỗi dậy tɾong lòng, trầm giọng nói “Yến Văn Xu, gọi đïện cho Thịnh Húc, bảo anh ta tới đây một chuyến.”
Yến văn Xu đáp lại một cách sững sờ.
Yến Văn Hoành phản ứng nhanh hơn, nghiến răng nghiến lợi nói “Chị dâu, xảy ra chuyện gì à?”
"Không thấy cô ấy đâụ" Giọng nói của anh gần như cố gắn ra từng chữ một tɾong cổ họng.
Ngày hôm trước anh mới cảm giác được vui vẻ mừng như điên.
Ngày hôm sau, Cố Tuyết Nghi biến mất.
"Không thấy đâu? Mất tích?" Sắc mặt Yến Văn Gia chợt đại biến "Ai dám bắt cóc chị dâu ?"
"Không phải bắt cóc, là cô ấy... Biến mất khỏi thế giới này." Yến Triều mỗi lần nói thêm một chữ, lại cảm thấy đáy lòng vẻ u ám thêm một từng.
Yến Văn Gia đã biết Cố Tuyết nghii xuyên không, hiện tại đương nhiên sẽ không cảm thấy kỳ quái, lẩm bẩm " xuyên trở về? Tại sao?"
"Bởi vì Cố Tuyết Nghi thật đã trở lại." Yến Triều nói.
Những phản ứng khác nhau và khí chất biến hóa của người phụ nữ kia đều cho thấy cô ta chính là Cố Tuyết Nghi nguyên bản.
Yến văn Gia sau đó lôi ra phần kí ức về đối phương từ các ngóc ngách tɾong ký ức của mình. Sắc mặt dần dần trở nên khó coi. Nói anh ta là ích kỷ hay vô tình cũng được. Anh ta chỉ muốn một người chị dâu này.
Yến văn Xu ngây người.
h0àn toàn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Yến Văn Hoành chợt ngẩng đầu, hỏi "Giết cô ta, chị dâu có thể trở về không?" Hoàn toàn không cảm thấy chủ ý của mình đáng sợ như thế nào.
Thân thể đã thuộc về Cố Tuyết Nghi rồi, giết thân thể này, có lẽ người phụ nữ này sẽ chết, nhưng không nhất định Cố Tuyết Nghi có thể trở về." Yến Triều nói xong, ċһán ghét nhíu mày.
"Nhưng cô ta chắc hẳn là biết một chút gì đó." Yến Triều lạnh lùng nói.
Không lâu sau, Thịnh Húc cũng chạy tới.
Anh ta nghe thấy Yến Văn xu lúc gọi đïện cho anh ta nói tɾong đïện thoại “Chị dâu, xảy ra chuyện.” Anh ta sợ đến mức hồn vía lên mây,ngay lập tức phóng tới.
Yến Triều kể lại đại khái những gì đã xảy ra cho anh ta.
Sắc mặt Thịnh Húc cũng đột nhiên trở nên khó coi.
Anh ta có thể gặp lại chị dâu ở thế giới này, đương nhiên là vui mừng không thôi, nếu như chị dâu biến mất...
Yến Triều lạnh lùng nhìn Thịnh Húc, hỏi "cậu ở thế giới này cũng xuyên không đến đây, cậu có biết vì sao chính mình lại xuyên qua không?"
Thịnh Húc nhíu mày khó hiểu "Tôi thì khác. Yến Tổng, anh đã từng đọc tác phẩm văn học nào chưa? Trong đó, xuyên không chia thành xuyên thai xuyên linh hồn xuyên thân. Tôi thuộc về xuyên thai. Thời điểm tôi sinh ra đã là Thịnh Húc. Mà chị dâu lại là nửa đường mới tới...
… Thật là chị dâu xuyên qua rấtkì quái lúc đó tôi đã hỏi chị dâu, và tôi Tưởng rằng cô ấy qua đời rồi mới tới đây, nhưng hình như không phải vậy. Chị dâu h0àn toàn không có ký ức về cái chết của mình. Chỉ là ngủ một giấc, thời điểm thức dậy đã đi đến thế giới này.
"Giống như biến mất... Vừa tỉnh lại nháy mắt đã không thấy tăm hơi." Yến Văn Xu lẩm bẩm nói.