Yến Triều xoa xoa đốt ngón tay, lông mày sắc bén, anh thản nhiên nói "Có thể coi như vậy..."
“Hả?” Mọi người nhất thời nhìn anh một cái.
"Cố Tuyết Nghi nguyên bản cùng linh hồn của cô ấy hoán đổi, cô ấy đến thế giới này, còn Cố Tuyết Nghi nguyên bản thì đi đến thế giới của cô ấy."
Sắc mặt Thịnh Húc tối sầm “Vậy thì chuyện lớn rồi…” “Chị dâu tôi là người đứng đầu một gia tộc, người kia làm sao có thể có bản lĩnh như của chị dâu được?
Yến Triều không tiếp lời thịnh Húc, chỉ lạnh lùng nói "Nếu đã như vậy thì ít nhất hiện tại Cố Tuyết nghi vẫn an toàn. Tính mạng của cô ấy không gặp nguy hiểm. Cô ấy vừa trở về thời đại của mình."
Yến văn Xu thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe xong.
Nhưng ngay sau đó cô lại nhăn mặt hỏi “ Vậy chị dâu có thể trở về được không?”
“Có thể có một và hai, tự nhiên cũng có thể có ba.” Yến Triều dừng một chút, nói “Cố Tuyết Nghi trước đó rấtchú ý tới một người.”
"Ai?"
"Úc Tiểu Tiểụ"
"Người này là ai?" Yến Văn Xu lộ ra vẻ mặt khó hiểụ
"Người này không nổi tiếng lắm, ngay cả tôi cũng không nhớ rõ. Nhưng ngay khi tôi từ Châu Phi trở về, Cố Tuyết Nghi đã hỏi tôi về Úc Tiểu Tiểu, cô ấy tựa hồ chắc chắn rằng Úc Tiểu Tiểu sẽ trở về cùng tôi. Nhưng là cô ấy biết được chuyện này từ đâu?" Yến Triều trầm giọng nói.
Kể cả việc Cố Tuyết Nghi dùng cô ta làm quân cờ, người này tràn đầy sát lực… cũng rấtkỳ quái.
Trên người cô ta có chút vấn đề, bắt người lại đây."
"Bắt, bắt tới đây?"
"Đúng vậy."
Thịnh Húc đứng dậy nói “Tôi đi mời cô ta, chuyện này giao cho tôi.”
"Tôi đi." Yến Triều nói.
Úc Tiểu Tiểu này thật kỳ quái.
Nếu Thịnh Húc xảy ra chuyện gì, an sẽ không cảm thấy áy náy, nhưng nếu Cố Tuyết Nghi trở về đây, cô nhất định sẽ cảm thấy đau lòng.
" Cậu đi để mắt tới Cố Tuyết Nghi kia." Yến Triều không chút do dự phânn phó..
Yến Văn Hoành lập tức lên tiếng “ tôi cũng đi.” anh ta ngẩng đầu lạnh lùng nói “Trong nhà họ Yến, trước đây chỉ có tôi mới có thể giả bộ ngoan ngoãn trước mặt cô ta."
"Có cần phải thông báo cho những người quen biết chị dâu không? Ví dụ như Giang Việt, Phong Dụ.." Yến văn Xu hỏi.
Yến Triều trầm giọng nói “Nếu ngay cả cái này mà bọn họ cũng không phân biệt được, thì thật sự là ngu xuẩn.”
Yến Văn Xu ngậm miệng, đó chính là không cần phải nói thêm gì nữa.
Mọi người lập tức bắt đầu hành động.
Thịnh Húc và những người khác đi tới nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia.
Yến Triều đi "mời" Úc Tiểu Tiểu kia.
Mặt khác, Yến Triều còn gọi Bảo Trần Vu Cẩn thu thập những người và những thứ liên quan đến " xuyên không" và "hoán đổi linh hồn" từ nhiều nơi khác nhaụ Ngay cả vị anh cả của Thịnh Húc ở chùa Kim Đỉnh, người mà anh chỉ gặp đúng một lần ngày hôm đó, Yến Triều cũng sai người đi "mời."
Người đàn ông này là người của Thịnh Gia và có mối liên hệ chặt chẽ với chuyện xuyên không, hơn nữa trừ anh ta ra thì anh ta cũng chính là người cuối cùng mà Cố Tuyết Nghi đơn độc gặp.
Yến Triều thà rằng giết nhầm, cũng sẽ không bỏ qua.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi mở mắt ra, thứ cô nhìn thấy là mái nhà gỗ màu đen. Có cái gì đó trông quen thuộc.
Cố Tuyết Nghi lập tức ngồi dậy.