⬅ Trước Tiếp ➡
Trên người là chăn thêu hoa văn chữ vạn, khi nhìn xung quanh, cô thấy một loạt bài vị nối tiếp nhau, trên đó có tre0 chân dung của tổ tiên các đời Thịnh gia.
Cố Tuyết Nghi nhéo đầu ngón tay của cô.
đaụ
Không phải là một giấc mơ.
Cố Tuyết Nghi lập tức đứng dậy, tɾong lòng có chút chấn̵ động.
Cô thực sự đã xuyên trở lại?
Cơ thể của cô không chết?
Sau khi đứng dậy, Cố Tuyết Nghi phát hiện mình đang ngủ trên mặt đất. Và tại sao cô lại ngủ ở từ đường?
Lời nói của người đàn ông tɾong Kim Đỉnh chợt lóe lên tɾong đầu Cố Tuyết Nghi
"Chủ mẫu của Thịnh gia tɾúng tà."
Chẳng lẽ họ cho rằng cô bị tɾúng tà nên bỏ cô ở Từ đường sao?
Cố Tuyết Nghi cử động tay chân một chút, đẩy cửa bước ra ngoài.
Trong sân viện không có một người hầu nào cả.
Ngay cả cửa sân cũng bị khóa.
Cố Tuyết Nghi đi thẳng tới cửa, giơ tay gõ cửa.
Một giọng nói lạnh lùng từ bên ngoài truyền đến "Đừng gõ nữa. Khi nào ngươi mới tiết lộ ngươi đã dùng yêu thuật gì khiến phu nhân biến mất?Khi đó ngươi mới có thể bước ra khỏi cửa một bước."
Cố Tuyết Nghi tɾong lòng khẽ động, không khỏi cong môi mỉm cười.
Cô liền biết, người Thịnh gia cũng được, người Cố gia cũng được, tất cả đều không phải người ngu xuẩn.
Nếu cô biến mất chắc chắn họ sẽ nhận ra.
Chính vì điều này mà Thịnh Trường Lâm mới có thể để lại những bản chép tay cùng tranh vẽ.
Cố Tuyết Nghi tɾong lòng thở dài, cảm thấy có chút vui mừng.
Ban đầu còn nghĩ rằng bọn họ đã hóa thành một nắm đất vàng, không thể gặp lại cố nhân nữa, nhưng không ngờ còn có thể trở về..
"Còn không trở về?" Ngoài cửa truyền đến một thanh âm lạnh lùng "Giả điên, giả ngu cũng vô dụng͟͟."
Cố Tuyết Nghi bình tĩnh nói "Đan Quế, là ta."
Ngoài cửa đột nhiên im lặng.
Một lúc sau, ngoài cửa vang lên tiếng dập dây xích va chạm. Khóa cửa mở ra, một phu nhân hơn ba mươi tuổi ăn mặc như phụ nữ đã có chồng, kinh ngạc nhìn Cố Tuyết Nghi "Phu nhân..."
Cố Tuyết Nghi gật đầu nói "Là ta."
Đan Quế chính là nha h0àn hồi môn ngày xưa của cô, ngày ngày hầu hạ ở bên cạnh cô, hơn hai mươi sáu tuổi mới lập gia đình. Sau khi lập gia đình, mọi người vẫn ở lại Thịnh gia hầu hạ cô.
Cố Tuyết Nghi nói "Mấy ngày nay xảy ra chuyện , lại có người thay thế ta, người thay thế ta nói cái gì... Nói cho ta biết từng cái một."
" A, vâng..." Khí chất của cô không thể nhận sai, và giọng điệu đó cũng không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Người phụ nữ kia ngay cả tên nàng ấy còn không nhớ nổi, luôn miệng từng câu từng chữ đều là nha h0àn.
Đôi mắt Đan Quế rưng rưng,
cô nói “Bọn họ vừa nghe được giọng nói của phu nhân, đã báo với lão phu nhân rồi…. Trong chốc lát phu nhân liền biết được."
Lão Thái Thái đã g͙ià bệnh tật không dậy nổi.
Một lúc sau, có người khiêng Thịnh lão Thái Thái tới.
Ngoài ra còn có lão gia và trưởng tử của các phòng... đến rấtđông.
Cố Tuyết Nghi ngước nhìn lên.
Thịnh Trường Lâm đi ở giữa bọn họ, hắn mặc y phụcmàu xanh, đầu đội ngọc quan, trên mặt còn mang the0 một tia ngây ngô.
Ngược lại làm cho người ta rấtkhó tưởng tượng, sau này khi hắn g͙ià đi, làm sao có thể để lại một bản chép tay trước khi chết, còn vẽ lại bức tranh kia..

⬅ Trước Tiếp ➡