Cô ta sẽ cho bọn họ thấy rằng cô ta không còn là cô con gái như xưa nữa và giờ cô ta đã có thủ đoạn.
Người phụ nữ nhanh chóng chỉ vào Thịnh Húc cười nói "Ba, ba không biết người này là ai phải không? Đây là Thịnh Húc tiên sinh..."
Cố Học Dân nói " biết, thấy qua trên tin tức."
Vẻ mặt người phụ nữ cứng đờ, nói “Hãy suy nghĩ lại xem trước đây ba muốn làm chuyện gì đi?” Không có Giản Xướng Minh thì không sao, vậy có Thịnh Húc cũng được. Thịnh Húc càng tốt hơn. Cố Học Dân sợ hãi suy nghĩ một chút "Ta ... Ta không muốn làm gì cả. Chuyện gì ta cũng đều nghe con."
Người phụ nữ nghiến răng mắng " Ba quên rồi à? Không phải trước đây ba nói muốn làm ăn với người nước ngoài, nhưng là do không có quan hệ sao?
Cố Học Dân kéo tay áo Trương Hân nói " Bà không cảm người này có gì đó không giống với con gái chúng ta sao?"
“Hình như đầu óc của nó có vấn đề.”
"Tôi cảm thấy trước đây bà đã nói đúng. Đứa con này có thể là giả. Vậy còn con gái của chúng ta thì sao?"
Người phụ nữ ???
Cuối cùng cô ta cũng nhận ra rằng kế hoạch tốt đẹp của mình… đã không diễn ra như cô ta tưởng tượng
Thế nhưng đám người Cố Học Dân cũng không nhận ra cô ta?
Người phụ nữ cứng đờ cố gắng nở nụ cười “ Hai người đùa cái gì vậy?” hiện tại chính mình không còn là Cố Tuyết Nghi như tɾong quá khứ nữa. Cô ta nhắc nhở bản thân mấy lần, mới kiềm chế được cơn tức giận, đè nén sự thất vọng tɾong lòng, để vợ chồng cố Học Dân ngồi xuống trước.
Người phụ nữ nhìn về phía hai người Thịnh Húc , cố gắng tìm thứ gì đó để cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Cô nhếch mép cười nói “Không ngờ Thịnh tiên sinh lại đến, tɾong nhà cũng không có người hầu rót trà cho Thịnh tiên sinh…”
Thịnh Húc lạnh lùng nhìn cô ta một cái.
Cô ta có lẽ là không biết rằng Cố Tuyết Nghi cũng là chị dâu của anh ta đi.
Cô ta ta miệng liên tục từng câu từng câu " Thịnh tiên sinh" tự cho rằng chính mình rấtlịch sự lễ phép, nhưng cô ta ngay cả khí độ cùng khí chất một nửa cũng không bằng chị dâu của anh ta, cũng chẳng có chút nào là giả bộ thành công.
Người phụ nữ bất giác giật mình khi tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng từ Thịnh Húc.
Chuyện gì vậy?
Rốt cuộc là chỗ nào không đúng?
Người phụ nữ vội vàng quay người rót trà cho bọn họ, tránh ánh mắt của Thịnh Húc.
Người bình thường sẽ không bao giờ dễ dàng tưởng tượng được rằng cô ta là người đã mang linh hồn của Cố Tuyết Nghi khác đổi sang hiện tại và sau đó đổi trở về.
Thịnh Húc trên tin tức, rõ ràng là đang muốn lấy lòng Cố Tuyết Nghi, xách túi xách cho cô, đưa cô đi khắp nơi kết bạn với những người tɾong con cháu nha nội, nghe nói ai nhìn thấy cô ta đều phải gọi cô ta một tiếng Cố tỷ.
Vậy sao bây giờ ánh mắt Thịnh Húc lại lạnh lùng như vậy?
Sau khi người phụ nữ rót trà xong, cô quay lại và mỉm cười đặt nó trước mặt Thịnh Húc, sau đó mới là Yến Văn Hoành và cuối cùng là bố mẹ cô ta.
Cô ta không biết việc bản thân đang làm giả dối đến mức nào.
Những gì sâu thẳm tɾong xương cốt của một con người dù có dùng vũ lực cũng không thể khắc phụcđược. Cô ta muốn giả làm Cố Tuyết Nghi còn xa mới có thể làm được.