“Hôm nay tôi đến thăm cô.” Thịnh Húc nói lời quan tâm, nhưng ánh mắt lại trở nên lạnh lùng hơn, giống như muốn mổ xẻ toàn bộ người phụ nữ này ra làm đôi.
Đáy lòng người phụ nữ bất giác run lên một cái.
Trong lòng thầm nghĩ giống như một kẻ điên.
“Ngủ ngon không?” Thịnh Húc hỏi.
"Tôi tốt, tôi rấttốt. Chỉ là vệ sĩ ở cửa, không biết là ai sắp xếp, bọn họ lại dám ngăn cản tôi..." Người phụ nữ lộ ra vẻ mặt phẫn nộ "Thịnh tiên sinh phải giúp tôi."
"Làm sao có thể tức giận?" Trong đầu nữ nhân vang lên một thanh âm, thanh âm kiên định nhắc nhở cô ta "cô nên thay đổi sang một biểu tình đi, Cố Tuyết Nghi sẽ không giống cô đâụ"
Người phụ nữ nghe xong càng cảm thấy ghen tị hơn.
Cô muốn nói, chính cô ta là Cố Tuyết Nghi.
Nhưng người phụ nữ không nói gì, vẻ mặt không thay đổi, trở nên nhu nhược hơn một chút.
Thịnh Húc nhìn thấy cô ta dùng khuôn mặt Cố Tuyết Nghị, làm ra vẻ mặt không nhất quán ngoài thì giả bộ bên tɾong thầm chửi rùa người khác, nghĩ tới đây anh như muốn xé nát mặt người phụ nữ này.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao Yến Triều lại rời khỏi nơi này ngay sau khi phát hiện ra người không đúng.
Nếu không, có thể anh sẽ không kiềm chế được mà bóp cổ người phụ nữ này đến chết.
Cô ta có chết cũng không sao, nếu chị dâu không quay lại thì mọi chuyện sẽ nguy to.
Thịnh Húc lạnh lùng nói "Ồ, phải không? Có thể là do Yến tổng sắp xếp. Anh ấy cũng là vì lo lắng cho cô mà thôi. Mấy ngày nay sức khỏe của cô không được tốt lắm. Tôi cũng rấtlà lo lắng cho cô, không bằng tôi sắp xếp cho cô thêm mấy vệ sĩ đi?
Trước đây chưa từng có một người phụ nữ nào được chăm sóc như thế này chứ đừng nói đến người nhà Thịnh Gia kia đang chăm sóc cô ta.
Nhưng cô ta cũng không thể cười được.
Cô vẫn cảm thấy lời nói của Thịnh Húc có quan tâm, nhưng giọng điệu lại lạnh lùng khiến cô the0 phản xạ nổi da gà.
Thịnh Húc đã sắp xếp xong, lập tức gọi vài vệ sĩ tới.
Người phụ nữ nhìn bọn họ.
Những vệ sĩ này có khí chất phảng phất rấtđộc đáo hơn, đứng đó như những cái khẩu súng chĩa vào. Tất cả đều đồng loạt đều nhìn chằm chằm vào người phụ nữ, khiến cô ta có chút sợ hãi.
" Để bọn họ đi ra ngoài." Người phụ nữ tùy ý xua tay.
Thịnh Húc gật đầu rồi bọn họ từng người đi ra ngoài.
Người phụ nữ nhìn thấy cảnh này, không khỏi cảm thấy ghen tị với Cố Tuyết Nghi.
1Thời điểm Cố Tuyết Nghi ở đây, có phải mỗi ngày đều hưởng thụ đãi ngộ như vậy hay không? Đối với người khác gọi là đến, vẫy tay là đi?
Yến văn Hoành đột nhiên nói “Để tôi gọt táo cho chị.”
Người phụ nữ dừng lại "Được."
Yến Văn Hoành dù chỉ là con riêng Yến gia nhưng anh ta vẫn là thiếu gia của nhà họ Yến và cũng nắm giữ cổ phần, tài sản của Yến gia. Đó là thứ cô ta mơ ước nhưng không bao giờ cô ta có được tɾong đời.
Nhưng mà bây giờ Yến văn Hoành lại phải khom lưng cúi đầu để lấy lòng cô ta, muốn thân cân với cô ta...
Không đợi người phụ nữ kịp mỉm cười vui sướng.
Yến văn Hoành mở ra con dao gọt hoa quả, đột nhiên cắm vào quả táo, sau đó ngước mắt nhìn người phụ nữ.
Khuôn mặt dễ thương đó lúc này được dát lên một đôi mắt đen u ám.