Một lúc sau, Hầu phu nhân cũng đi ra.
Hầu phu nhân sắc mặt hốc hác, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, đi vào gặp Cố Tuyết Nghi nói "Nghe nói mấy ngày trước phu nhân cảm thấy không khỏe, hiện tại đã cảm thấy tốt hơn chưa?"
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Cảm tạ Hầu phu nhân quan tâm."
Những người khác ở một bên chúc mừng Hầu phu nhân Khi bọn họ bước vào phòng tiệc, bà Hầu đã sắp xếp cho mọi người ngồi xuống.
Hầu tước g͙ià đã chết vì bệnh tật từ lâu, và Hầu tước trẻ tuổi cũng biến mất cách đây vài năm. Bây giờ chỉ còn lại Hầu phu nhân và một bà g͙ià. Có thể tìm được tiểu Hầu tước trở về tự nhiên là một gia tộc niềm vui lớn.
Hầu phủ này thấp hơn hại thất bại đến mà mức này.
, nếu không phải hiện tại có sự có chiếu cố của đương Kim thánh thượng thiếu niên hầu tước, hôm nay sẽ không có bao nhiêu người tới dự tiệc.
Hầu phu nhân sắp xếp cho Cố Tuyết Nghi lên ngồi hàng đầu Tiên, tự tay rót rượu và đồ ăn cho cô. Bà ta có vẻ rấtcảm kích vì cô ấy có thể đến.
Cố Tuyết Nghi từng người một cảm tạ, lại đột nhiên cảm giác được hình như có người đang nhìn mình đánh giá..
Cố Tuyết Nghi bất động thanh sắc mà hạ mắt xuống.
Cô thản nhiên nói “Hầu phu nhân, phiền toái hầu phu nhân an bài sắp xếp người giúp việc dẫn đường cho tôi thay quần áo được không?”
Hầu phu nhân vội vàng gật đầu rồi gọi một cô hầu gái đi cùng.
Cố Tuyết Nghi đứng dậy và bước ra khỏi phòng tiệc.
Ánh mắt kia cũng biến mất.
Chờ Khi Cố Tuyết Nghi bước vào vườn hoa, cái giọng điệu ấy là phát ra với vẻ quái khí.
Cố Tuyết Nghi bảo cô hầu gái rời khỏi, quay người lại nhìn.
Đối phương đang kiên định nhìn cô, sau đó đột nhiên cởi chân ra, bước nhanh về phía cô.
Nam nhân trẻ tuổi thân hình cao ngất như trước, đầu đội đai buộc trán đính ngọc, một thân y phụcmàu xan ℓam, dung mạo tuấn mỹ, quả thật ℓà công tử tuấn nhã. Chỉ ℓà bộ dáng gắt gao nhìn chằm chằm Cố Tuyết Nghi, ℓại giống như ℓà muốn đem cô nuốt vào..
Đôi mắt của Cố Tuyết Nghi trợn tròn mức tròn to.
Tâm trạng vốn dĩ vốn yên tĩnh như mặt hồ bỗng dấy lên những gợn sóng.
Nỗi khao khát chưa từng bộc lộ trước đây bỗng quấn chặt lấy trái tim cô. Hóa ra cô có chút nhớ anh...
"... Yến Triều " Cô vừa dứt lời, đột nhiên có người ôm cô vào lòng.
Hóa ra khí lực của Yến Triều ma͙nh đến thế.
Anh gắt gao ôm cô thật chặt khiến cánh tay cô mơ hồ có chút đau nhức.
“ Sao anh lại ở đây,?”
Anh không đáp lại mà trước tiên nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn cô, thậm chí có chút thô bạo mà dùng sức.
Cố Tuyết Nghi giơ tay lên vòng qua cổ anh, ngón tay còn chạm vào lớp tóc ngắn lại cứng bên dưới gáy anh.
Quả thực là Yến Triềụ
Nụ hôn mãnh liệt như một cơn bão dữ dội.
Một tɾong những châm cài tóc trên đầu của Cố Tuyết Nghi " bộp" một tiếng rơi ra và vỡ thành từng mảnh.
Hai người lúc này mới bất giác dừng động tác lại.
Yến Triều buông tay ra, tɾong mắt tràn đầy sự điên cuồng và âm trầm.
Anh thấp giọng nói "Nguyên bản Cố Tuyết Nghi đã trở lại, Amh thoạt nhìn đã nhận ra cô ta." Hình như còn mang the0 chút ý tứ đang cầu được khen ngợi.
Cố Tuyết Nghi "... Ừm, anh rấtlợi hại."