Trong lòng cô cũng nhẹ nhàng thả lỏng, đồng thời, lại dâng lên một loại khoáı cảm vi diệụ
Hóa ra Yến Triều có thể nhận ra sự khác biệt.
Yến Triều đem chuyện kể lại cho Cố Tuyết Nghi tất cả những gì mà người phụ nữ kia đã nói anh, bao gồm lời giải thích có hệ thống.
Sau đó anh ấy nói tới chính bản thân mình.
“Vừa tỉnh dậy, anh đã ở trên núi. Một phu nhân nhìn thấy anh và tưởng anh là đứa con trai mất tích của bà ấy. Anh nói với bà ấy rằng anh không phải con trai của bà. Nhưng bà ấy lại năn nỉ bảo anh dỗ dành lão Thái Thái bị bệnh tɾong phủ để bà ấy có chút thanh thản mà ra đi Anh vui vẻ nên đồng ý.” Anh dừng lại một chút, trầm giọng nói “ Anh phải tới tìm em.”
Cố Tuyết Nghi ánh mắt hơi động, tɾong ngực dường nhưbị nhét đầy ắp thứ gì đó.
Nó trở nên hơi chua, sưng sưng và hơi ngọt.
Yến Triều thanh âm lạnh lùng, ngữ khí trầm thấp "Vừa rồi sau bình phong, liếc mắt một cái đã nhìn thấy em."
Cô ấy ở cùng độ tuổi lúc ở thời hiện đại.
Chỉ là búi tóc kiểu phu nhân và đe0 một chiếc trang sức kêu leng keng rung động. Mặt mày được trang điểm nhẹ nhưng vẫn tinh xảo mỹ lệ. Trên người cô mặc một bộ trang phụclộng lẫy, làn váy tầng tầng lớp lớp vòng quanh e0 mảnh khảnh ấy, khí thế đè người, đẹp đến mức làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
Yến Triều nhìn chằm chằm vào trang phụccủa cô.
Một mặt, anh lại ghen tị với anh cả Thịnh gia lại đã cưới cô làm vợ, ghen tị đến phát điên. Mặt khác, anh lại không khỏi ngạc nhiên, hóa ra một bộ trang phụcnhư vậy lại hợp với cô càng làm tôn lên dáng vẻ của cô hơn, không một ai có thể chóng đỡ được trước một bộ trang phụcnhư vậy, cô thực sự là một đại mỹ nhân tuyệt thế.
Cổ họng anh ngứa đến mức muốn lấy chiếc kẹp tóc cô dùng để buộc tóc, thay đổi kiểu tóc của phụ nhân, lại muốn cởi dây áo bên hông cô.
…
Cố Tuyết Nghi khẽ mỉm cười "Em cũng cảm thấy có người luôn nhìn mình."
Kỳ thật không chỉ vừa rồi Yến Triều còn đang chăm chú nhìn chằm chằm cô. Như sợ cô quay đầu lại, cô sẽ lại biến mất.
Đáy lòngCố Tuyết Nghi cảm thấy có chút cao hứng khó tả, cô mím môi dưới, lập tức nói "Mấy ngày nay nếu anh có thời gian, hãy cùng the0 em trở về Cố gia một chuyến."
Yến Triều ánh mắt khẽ động.
"Được."
Yến Triều nói "Em là người của phủ Cố tướng quân đúng không? Anh biết Cố phủ ở ngõ Trường Ninh.”
Cố Tuyết Nghi gật đầu, cười nói "Đúng vậy, anh đoán đúng rồi. Phụ thân em là Đại tướng quân, mẫu thân em cũng là con gái tướng quân, bà ấy còn từng cùng phụ thân ra chiến trường..."
Yến Triều không khỏi cảm thấy một tia khẩn trương lo lắng.
... lúc này mới được coi là cuộc gặp gỡ chân chính giữa nhạc phụ nhạc mẫụ
Yến Triều mím môi dưới thật chặt, trên mặt không có biểu cảm gì, thản nhiên hỏi "Trong nhà em còn có người thân nào nữa? Anh muốn chuẩn bị lễ vật."
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, nói "Anh cũng biết, cổ đại luôn là một đại gia tộc, nhân khẩu đông đảo."
"Không có gì." Yến Triều nói.