⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Trường Lâm là một quân tử chân chính, đương nhiên sẽ không hỏi quá nhiềụ Sau đó, lại nói tiếp “ Tổ mẫu từng cố gắng thuyết phụctrưởng tẩu tái giá nhưng trưởng tẩu luôn từ chối. Thịnh gia nợ trưởng tẩu rấtnhiều, mấy đời cũng sẽ không có trả hết trả được.."
Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói "Không cần phải như vậy, ta sinh ra đã thích làm loại chuyện này, ta cũng không cảm thấy vất vả hay mệt mỏi."
Đối với cô mà nói, tình cảm luôn là gia vị chứ không phải là thứ gì đó thiết yếụ
Kỳ thật gả cho Thịnh Trường Trị cũng được, người bên ngoài cũng được, đối với cô mà nói đều không có gì khác nhaụ Thậm chí có thể nói, ngược lại Thịnh gia còn cung cấp cho cô một nơi có thể triển khai quyền cước, làm những gì cô muốn làm.
Nhưng... Cố Tuyết Nghi giật mình. À, đó chỉ là chuyện của trước đây. Bây giờ thì vẫn hơi khác một chút.
"Hơn nữa, Thịnh Trường trị vì cứu h0àng đế mà chết, lúc đó ta càng không thể vứt bỏ Thịnh gia." Việc Giáo dục từ trước tới nay của cô không cho phép cô làm như vậy.
Yến Triều đáy lòng chấn̵ động.
Đây mới chính là mị lực của Cố Tuyết Nghi.
Anh cũng ghen tị với sự cống hiến của Cố Tuyết Nghi vì Thịnh gia mà trả giá lớn như vậy, nhưng anh lại nhịn không được mà cảm thấy rằng đây mới chính là Cố Tuyết Nghi đáy lòng chân chính mà anh yêụ
Thịnh Trường Lâm không khỏi thở dài "Nhưng trưởng tẩu đã ở Thịnh gia trì hoãn rấtnhiều năm.”
Cố Tuyết Nghi khẽ cười nói "Không phải mọi người luôn muốn biết ta mất tích những ngày này là đi đâu sao?"
"Hàng ngàn năm saụ" Cố Tuyết Nghi nói.
Thịnh Trường Lâm vẻ mặt kinh ngạc "Ngàn năm sau như nào?"
Anh ta cũng không nghĩ Cố Tuyết Nghi đang nói nhảm.
Yến Triều thấy người này tiếp nhận rấttốt, tɾong lòng cũng biết Thịnh gia có bao nhiêu tín nhiệm đối với Cố Tuyết Nghi
Cố Tuyết Nghi nói “Lúc đó nữ nhân phải hai mươi ba tuổi mới được kết hôn. Thông thường, trên ba mươi tuổi không lấy chồng cũng là chuyện bình thường. Phụ nữ có sự nghiệp riêng, họ không chỉ coi hôn nhân là chuyện lớn cả đời. Ở độ tuổi hiện tại của ta bây giờ, ở tɾong thời đại đó được coi là còn trẻ."
Thịnh Trường Lâm không thể tưởng tượng được cảnh tượng đó, nhưng sau khi nghe Cố Tuyết Nghi nói xong, anh ta không khỏi nói "Nghe có vẻ là một nơi rấttốt."
Cố Tuyết Nghi gật đầu, không quan tâm nói " Ta ở Thịnh gia sao có thể gọi là bị trì hoãn nhiều năm được."?
Cô luôn làm những gì mình thích, gánh vác gia đình và phụcvụ cho gia đình, đất nước.
Thịnh Trường Lâm nghe xong, nhưng vẫn lộ ra vẻ hổ thẹn.
Cố Tuyết Nghi dừng một chút, nói "Nhưng mà nếu hôm nay chúng ta đều ở đây."
Cô quay lại nhìn Yến Triềụ
Yến Triều cũng đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt hai người chạm nhau tɾong giây lát.
Cố Tuyết Nghi nói " Xin tổ mẫu viết một thư hoà ly cho ta đi."
Thịnh Trường Lâm sửng sốt.
Yến Triều cũng giật mình, sau đó tim không khỏi mà đập lên một cách loạn xạ.
Anh hướng nhìn chằm chằm Cố Tuyết Nghi, hận không thể đem người bọc vào tɾong ngực, gắt gao ôm lấy.
Thịnh Trường Lâm nhìn Cố Tuyết Nghi mặc trang phụclộng lẫy trước mặt, đôi mắt hơi đỏ lên, khàn giọng nói "Cuối cùng trưởng tẩu cũng tìm được người đáng giá gả sao.?
Cố Tuyết Nghi từ trước đến nay luôn hào phóng và không bao giờ là giây dưa tɾong công việc.
Cô trả lời "Ừm."

⬅ Trước Tiếp ➡