⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ một chữ rơi vào tai Yến Triều, liền như như một đạo sấm sét.
Yến Triều siết lấy chặt ngón tay của mình.
CảCả người giống như như bị kinh hỉ vô biên thay phiên nhau oanh tạc.
Thịnh Trường Lâm im lặng rơi nước mắt, nói " trưởng tẩu, ra ngoài sảnh đợi một lát đi. Em lập tức đi tìm tổ phụ tổ mẫu…"
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng gật đầụ
Thịnh Trường Lâm vội vàng xoay người đi ra ngoài.
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn Yến Triều "Đi thôi."
Yến Triều hung hăng muốn hôn cô .
Cổ họngn anh giật giật, thấp giọng nói "Anh đi cùng em có tiện không?"
Có thể." Cố Tuyết Nghi gật gật đầu nói "Khi còn bé em thường làm khách ở Thịnh gia, sau đó làm chủ mẫu Thịnh gia, ngày đêm ở chung với bọn họ, càng giống như người thân vậy.
Vì vậy mới đi thẳng trực tiếp dẫn Yến Triều đến chỗ Thịnh gia.
Yến Triều lên tiếng được."
Hai người cùng nhau đi đến phòng khách.
Nha h0àn rấtnhanh đã dâng trà lên.
Không lâu sau, mọi người lần lượt đi đến phòng khách, có người lớn tuổi nhìn thấy Cố Tuyết Nghi cũng có chút khom người, có thanh niên trẻ tuổi bước vào cửa vội vàng hô lên " trưởng tẩú, sau đó cúi đầu quỳ xuống .
Nhân khẩu của Thịnh gia đông đảo, chẳng bao lâu sảnh đã chật kín người.
Yến Triều mơ hồ cảm thấy chính mình đã nhìn thấy người tề tụ một chỗ mà thảo phạt anh.
Người Thịnh gia làm quan rấtgiỏi ngoài việc quan hệ thông gia với Cố gia, họ rấtít kết bè phái tɾong triều đình, sau này khi Cố Tuyết Nghi tiếp quản Thịnh gia, hơn nữa còn có Thịnh trường Lâm bỏ mình vì cứu h0àng đế.Thịnh gia đương nhiên có được sự tín nhiệm của h0àng đế, tất cả những đứa con có năng lực của Thịnh gia đều có chức vụ tɾong triều đình.Nhìn thoáng qua, hầu hết bọn họ đều mặc quan phụcchính thức, giống như đã vội vàng chạy đến sau khi nhận được tin tức.
Cuối cùng, Thịnh Trường Lâm đi cùng tổ phụ và tổ mẫu qua cửa.
Cố Tuyết Nghi đưa chén trà tɾong tay cho Yến Triều đang đứng ở một bên.
Trong lúc nhất thời mọi ánh mắt lập tức đổ dồn lên người Yến Triều, và tất cả đều có vẻ mặt phức tạp... Những người lớn tuổi chủ yếu bày tỏ sự ngạc nhiên, thở dài và vui mừng, trẻ tuổi lại là buồn tủi cùng thù địch.
Yến Triều thân hình đứng thẳng và cao ngất, với vẻ mặt điềm tĩnh đứng đó, mà không hề bị ảnh hưởng lấy một chút.
Thịnh lão thái thái có chút mắt g͙ià choáng váng, nhưng chờ đến gần, vẫn thấy rõ bộ dáng Yến Triềụ
Bà ấy khàn giọng hỏi “Là hắn phải không?”
Cố Tuyết Nghi gật đầu và ngồi xuống bên cạnh Lão Thái Thái.
Cố Tuyết Nghi hỏi " Ngài muốn chàng ấy lại gần một chút sao?"
Lão thái thái gật đầu liên tục “ Muốn.”
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn Yến Triều, Yến Triều lúc này mới bước tới, ngồi xổm xuống giống như Cố Tuyết Nghi và nói "Lão Thái Thái."
Lão thái thái nói " thoạt nhìn bộ dáng tuấn mỹ, khí độ bất phàm.”
Lão thái thái cố gắng hết sức nâng mí mắt lên, chậm rãi rơi nước mắt “Những ngày con mất tích, chính là hắn chiếu cố cho con sao?”
Cố Tuyết Nghi khẽ mỉm cười " Đúng vậy."
Lão Thái Thái nói “Chữ viết của tổ phụ cháu tốt hơn, hãy nhờ tổ phụ cháu viết đi.”
Tổ phụ lập tức gọi nha hầu mang bút mực tới.
Một cô gái trẻ mắt đỏ hoe hỏi “Trưởng tẩu muốn gả cho người khác sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡