⬅ Trước Tiếp ➡
không chỉ có Trần Vu Cẩn tùy tùng đi sau lưng Cố Tuyết Nghi, mà cả Giản Xương Minh cũng chủ động tham gia yến hội này.
Thậm chí còn có người không thể nghĩ tới Giang Nhị cũng xuấthiện
Yến Văn Xu tuy rằng không mẫn cảm đối với việc trên thương trường, nhưng cũng ẩn ẩn hiểu ra yến hội này không giống với bình thường…..
Nó nhất định có một tầm quan trọng to lớn hơn.
Dưới lầụ
Cố Tuyết Nghi đột nhiên quay đầu hỏi “Mấy giờ rồi?”
Trần Vu Cẩn ngẩn ra một chút, không nghĩ còn có người sẽ hỏi anh ta vấn đề này.
Dù sao đã rấtlâu rồi mới có người xem anh như công cụ hình dạng con người mà sử dụng͟͟.
Nhưng Trần Vu Cẩn vẫn cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay “Tám giờ bốn mươi mốt phút, thưa phu nhân.”
“Không sai biệt lắm, aiz.”
“???”
Cố Tuyết Nghi xoay người hướng về phía thang máy rồi nói “Tôi đi lên lầu một chuyến, cảm phiền thư ký Trần trông chừng một chút.”
Cô hiện tại muốn đi xem Yến Văn Xu?
Tính khí của Yến Văn Xu luôn sớm nắng chiều mưa, còn rấtcố chấp, rấtkhó mà thuyết phụcđược cô bé.
Trần Vu Cẩn cho rằng, mời Yến Văn Xu lên phòng trên tầng thì sẽ không quản nữa.
Ánh mắt Trần Vu Cẩn sáng lên, đáp ứng; “Đây là chức trách của tôi.”
Cố Tuyết Nghi lúc này mới nâng váy tiến vào tɾong thang máy.
Lúc này, không biết có bao nhiêu người đang lén lút nhìn về phìa này đánh giá, hận không thể đi tới giúp cô nâng váy.
Nếu như Cố Tuyết Nghi không có có cái danh “Yến phu nhân” kia tre0 trên đầụ
Cố Tuyết Nghi trực tiếp hỏi nhân viên lễ tân thẻ phòng, quét mở cửa.
Nghe tiếng “lách cách”, Yến Văn Xu ở bên tɾong the0 bản năng cương cứng cả người “Thư ký Trần?”
Trần Vu Cẩn sẽ giáo huấn cô sao?
Trần Vu Cẩn là người công chính nghiêm minh, thậm chí có thể nói là người lãnh đạm.
Tất cả tinh lực của anh ta đều hướng về Yến thị, trừ bỏ công việc ra, anh ta sẽ không chỉ trích bất kỳ ai, cho dù là người nhà họ Yến làm ra chuyện sai.
Người tới, cũng chỉ có thể là Trần Vu Cẩn thôi….
Bởi vì chỉ có anh ta có quan hệ lâu năm nhất với Yến thị.
Yến Văn Xu căng thẳng đến đổ mồ hôi lưng, đang nghĩ nên đối mặt với Trần Vu Cẩn như thế nào, kết quả vừa xoay đầu, liền nhìn thấy một gương mặt trang điểm tinh xảo, xinh đẹp vô cùng.
Trong phút chốc, Yến Văn Xu lại sinh ra chút ảo giác xấu hổ không bằng người.
“…….
Cố Tuyết Nghi.” Cô cắn răng.
Cái cảm giác mặt nóng đến phát hỏa khi bị mọi người nhìn chằm chằm tại đại sảnh lại tới rồi.
Cố Tuyết Nghi ngồi xuống sô pha đối diện cô, thần sắc bình thản nói
“Rất giận sao?”
Đương nhiên
Yến Văn Xu lạnh lẽo nhìn cô, không lên tiếng.
“Tôi cũng rấttức giận.”
Yến Văn Xu cười lạnh một tiếng.
Ai lại để ý Cố Tuyết Nghi cô có giận hay không chứ?
“Tôi không ngờ rằng, cô thế nhưng còn không bằng Yến Văn Bách.”
“Tôi không bằng tên nhóc đó? Tôi không bằng tên nhóc đó sao? Tôi….”
Cố Tuyết Nghi đánh gãy lời cô “Một tiếng rưỡi đồng hồ rồi mà cô vẫn chưa nghĩ thông sao? Nếu như cô vẫn chưa nghĩ thông, vậy thì không bằng Yến Văn Bách rồi.""
Nếu như cô đã nghĩ ra, mà còn hỏi ra câu hỏi như vậy, vậy thì xác thực còn không bằng Yến Văn Bách đâụ”
Yến Văn Xu nghẹn lại.
Thế nào cũng là tôi ngu sao? Tôi ngu sao?

⬅ Trước Tiếp ➡