⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Văn Xu h0àn toàn không nghĩ tới việc so sánh chỉ số IQ với Yến Văn Bách, đại não dần dần thanh tĩnh lại, …..
Đúng, cô cắn chặt răng.
Cô không thể không thừa nhận, lần này dẫn the0 Tưởng Mộng tới yến hội, là quá xúc động…..
Nhưng….
Yến Văn Xu kéo kéo miệng, đang chuẩn bị vì bản thân phản kháng hai câụ
Cố Tuyết Nghi lại nói tiếp “Không cần biết cô có thật tình thích cái gia đình này của cô, hay chỉ vì lợi ích địa vị mà nhà họ Yến mang lại cho cô, hiện tại cô nên biết vì mặt mũi gia tộc mà cảm thấy xấu hổ hối hận, như vậy thì mới có thể cứu chữa được.”
Cái gì gọi là gia đình của cô?
Yến Văn Xu kéo kéo miệng, luôn cảm thấy lời này có chút gì đó kỳ quái.
Không lẽ Cố Tuyết Nghi hiện tại đã biết tự giác, phân rõ bản thân với nhà họ Yến rồi?
“Lẽ nào cô chưa từng nào chuyện khiến nhà họ Yến nhục nhã sao?” Yến Văn Xu không phụccãi lại.
Thần sắc Cố Tuyết Nghi không đổi “Nếu như là việc tôi làm sai, người khác chỉ nghị luận nhà họ Cố không dạy dỗ tốt.
Nhưng nếu cô làm sai, người khác sẽ chỉ nói nhà họ Yến trên dưới đều không có giáo dưỡng.”
Yến Văn Xu “…"
Nói có căn có cứ, khiến người phải phục̶.
“Nhưng việc của Tưởng Mộng cũng không thể không giải quyết.” Yến Văn Xu nói ra mục đích quan trọng mà hôm nay cô tới, lúc này mới lấy lại một chút tự tin.
“Cô muốn giải quyết thế nào?” Cố Tuyết Nghi không nhanh không chậm hỏi, phảng phất giống như một trưởng bối tốt vui vẻ lắng nghe.
Yến Văn Xu nhìn cô với vẻ kỳ quái.
Cố Tuyết Nghi sao còn chưa nhảy cẩng lên?
“Trong bụng của cô ta…có đứa bé của anh cả.
Nếu như…..” Yến Văn Xu cắn môi, “Nếu như anh cả tôi thật sự chết ngoài kia.
Vậy đứa bé này, chính là cốt nhục duy nhất của anh ấy.”
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ, lục tìm tɾong ký ức của nguyên chủ.
“Trước đây chưa từng thấy các người anh em tình thâm như vậy, hiện tại lại yêu thương cốt nhục của anh ta như vậy?”
Yến Văn Xu đỏ mặt, từ sô pha nhảy cẩng lên “Cô thì hiểu cái gì?
Cố Tuyết Nghi bình thản đáp “Tôi đúng là không hiểụ”
“Đứa bé này cũng không xem như là duy nhất, có thể tiến vào cửa nhà họ Yến hay không, không phải đều do tôi quyết định sao?”
Cho dù là cổ đại, nơi cô từng sống, cũng chính là nơi bị thời đại này cười chê rằng lạc hậụ
Cũng chưa từng có đạo lý một nữ nhân, dùng một cái bụng to bức tới cửa.
Giống Yến Văn Xu xen vào việc nhà của vợ chồng anh cả, vốn nên bị trách phạt, thậm chí là có thể sẽ bị ảnh hưởng đến thanh danh.
“Cô không hiểụ” Yến Văn Xu cắn răng, cố chấp nói tiếp ba chữ đó, “Đứa bé của anh cả, rất̸..rấtquan trọng…..
Tôi cũng ghét Tưởng Mộng.
So với ghét cô, còn ghét cô ta hơn.
"Nhưng đứa bé rấtquan trọng ”
“Vậy tôi nên cảm ơn cô sao?” Cố Tuyết Nghi khẽ nghiêng đầụ
“Cảm, cảm ơn cái gì?” Yến Văn Xu nghi hoặc nhìn cô.
“Ghét Tưởng Mộng hơn.”
“Tôi…..
Cô… cô vui vẻ cái gì.
"Tôi cũng không có khen cô.” Yến Văn Xu vội vàng mím chặt môi.
Nhất thời cúi đầu, đến nhìn nét mặt của Cố Tuyết Nghi cũng không dám.
Cố Tuyết Nghi của hiện tại, giống như một người khác vậy.
Cô chỉ nhìn chằm chằm một lúc, thì liền quên mất người đối diện chính là Cố Tuyết Nghi.

⬅ Trước Tiếp ➡