⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Mộng ngượng ngập đến chết rồi.
Rõ ràng cô ta mặc trang phụcđã tỉ mỉ lựa chọn, đến cả trang điểm cũng cẩn thận vô cùng.
Lúc này muốn ẩn thân cũng không được, ánh mắt xung quanh đều tập trung đến nơi này, tựa hồ như muốn xuyên thấu làn da của cô ta.
Cô còn ẩn ẩn nghe được có người lên tiếng nghị luận.
“Đó chính là cô Tưởng Mộng kia sao?”
“Chậc, hồ ly tinh thực sự xem bản thân có trọng lượng.
Yến hội do Yến phu nhân tổ chức, cô ta chỉ là ngôi sao nhỏ, cũng dám chạy tới yến hội của Yến phu nhân tự chuốc lấy nhục nhã?”
“Thật sự là buồn cười mà ”
Tưởng Mộng vừa tức giận vừa xấu hổ, cả người đều run lên “Các người….
các người không thể đuổi tôi đi, tôi là khách của tam tiểu thư.”
“Cô Tưởng, mời cô phối hợp.”
“Các người nếu như đuổi tôi đi, tôi sẽ náo loạn, mặt mũi nhà họ Yến các người cũng không dễ nhìn đâu…
A A Các người làm cái gì….
ưm……” Miệng Tưởng Mộng trực tiếp bị chặn lại, hai người vệ sĩ đi trước, nâng cô ta lên, đưa ra ngoài.
Tưởng Mộng trừng to mắt, khóe mắt như muốn nứt ra.
Đầu báo ngày mai…….
Thể diện của cô ta phải làm sao đây
Người quản lý ở sau lưng “chật chật” hai tiếng “Cho tới giờ chưa có ai dám hồ nháo trên đầu nhà họ Yến cả.”
Cô minh tinh này, quá ngây thơ rồi.
Ở góc bữa tiệc.
Trương Hân, vợ Cố Học Dân khẽ lên tiếng “Học Dân, ông có cảm thấy, con gái hình như thay đổi rồi không?”
Cố Học Dân lại đang thất thần “Aiya, phụ nữ các người không phải đều như vậy sao? Trang điểm thì như vậy, bỏ trang điểm ra lại khác h0àn toàn.
Rất bình thường ”
“Không, không phải, trước đây không giống như vậy…..”
Cố Học Dân căn bản không chú ý tới lời bà ấy nói, gấp gáp lên tiếng, “Nhanh, nhanh Giản tiên sinh tới đây rồi, tôi đi nói chuyện với Giản tiên sinh ”.
Đoàn phim.
“Tưởng Mộng đâu rồi?” đạo diễn lý đứng tɾong đoàn phím, tức đến gào thét.
“Xin…xin nghỉ.” Trợ lý đạo diễn cẩn thận trả lời.
“Xin nghỉ với ai?”
“Phó đạo diễn.”
Đạo diễn Lý còn chưa thấy đủ liền mắng thêm một câu “Xem nơi này là chợ rau sao, thích đến thì đến, thích đi thì đi.”
Đợi quay đầu lại, bên kia còn có một vị đại gia đang ngồi.
Đạo diễn Lý hít sâu một hơi, cảm nhận sâu sắc bản thân năm nay không thuận lợi.
Nhưng nghĩ tới một màn mà Yến Văn Gia diễn, lại cảm thấy bản thân vẫn có thể nhẫn nhịn.
Đại gia là do mình đi mới đến, còn có thể trách ai được?
Đạo diễn Lý đi tới chỗ Yến Văn Gia.
Đợi tới gần, ông mới phát hiện động tác của Yến Văn Gia.
Cậu đang hạ mắt, sắc mặt lạnh nhạt âm trầm.
Cầm đïện thoại tɾong tay, tay liên tục lướt weibo một cách vô ý thức, mỗi lần kéo chỉ cách nhau chưa đến năm giây.
Không giống như đang xem mấy báo lá cải lắm.
Đạo diễn Lý biết tính khí kỳ quái của Yến Văn Gia, sợ cậu lại chơi trò mất tính, bèn thẩm nhủ với bản thân, mình là đạo diễn, cũng nên quan tâm các diễn viên tɾong đoàn phim mới đúng.
Thế là đạo diễn Lý lên tiếng “Cậu đang làm gì vậy?”
Động tác của Yến Văn Gia khựng lại, cổ tay rụt vào tɾong, đem đïện thoại thu về.
“Không có gì.” Khóe miệng lạnh lẽo lại kéo kéo, “Chỉ đang đợi tin tức.”
Trần Vu Cẩn thật sự sẽ tận tâm tận lực giúp đỡ Cố Tuyết Nghi sao? Không thể nào.

⬅ Trước Tiếp ➡