Yến Văn Gia ném đïện thoại sang một bên, đứng dậy “Làm việc thôi.”
Đạo diễn Lý nháy mắt cười híp cả hai mắt “Được, được, hôm nay quay cảnh số 79.”
Yến Văn Gia lấy găng tay da đặt bên cạnh, chậm rãi đe0 vào, bình thản đáp “Quay cảnh 81 đi.” Cậu sinh ra vốn đã có dáng vẻ quý khí, lại them cái mác thiếu gia nhà g͙iàu chính hãng, khí thế không cần nói cũng đủ áp chế đạo diễn Lý rồi.
Đạo diễn Lý ngẩn ra “Được, vậy thì 81…”
Cảnh này Yến Văn Gia cần phải vào vai quân phiệt , xử lý kẻ “gián điệp” đã bị bắt… đáy lòng đạo diễn Lý khẽ khựng lại.
Quân phiệt là tình trạng quân nhân dựa vào lực lượng quân đội cậy thế lực chiếm quyền binh tɾong nước đàn áp dân thường.
Nhị thiếu sao lại không vui?
Nhưng nghĩ kỹ lại thì, Nhị thiếu có lúc nào là vui đâu? Ái chà.
Cùng lúc đó, một nhóm người từ quán KTV kế trường học đi ra, thời gian đã khá trễ.
Hôm nay không có xe nhà họ Yến đứng đợi ngoài cửa, vài người quét mắt mình, rồi bá vai Yến Văn Bách “Tứ thiếu hôm nay thế nào cũng phải đi với tụi này rồi.”
Yến Văn Bách khẽ hé miệng, tɾong lòng gấp gáp vô cùng, chỉ là không có biểu hiện ra bên ngoài.
“Không đi.” Cậu thấp giọng nói.
“Sao thế?” “Không phải chứ, rốt cuộc là sao thế?” “Mấy người bên cạnh ngẩn ra.
“Từ hôm đánh nhau với Giang Tĩnh thì Tứ thiếu quyết định sau này bắt đầu làm con ngoan trò giỏi rồi sao?” Một người khác lỡ miệng nói ra, không hề suy nghĩ.
Vừa nói xong, người đó liền hối hận, dù sao lời này cũng quá mang ý trào phúng rồi.
Yến Văn Bách nhíu mày, lạnh lùng nhìn người đó một cái.
Người đó bị nhìn như vậy, nhất thời cũng không còn hối hận nữa, ngược lại tức giận nói “Nếu như không phải như vậy, vậy thì tứ thiếu có ý kiến với chúng tôi sao?”
Trước đây Yến Văn Bách tựa hồ mỗi ngày đều đi chung với bọn họ, chơi bóng, đua xe, đi chơi bằng du thuyền, tham gia các bữa tiệc và hoạt động đặc sắc…..
vào lúc đó cũng không có cảm thấy chỗ nào không hòa hợp.
Yến Văn Bách cũng nghĩ không ra, sao chỉ mới có vài ngày không đi chung, mấy người này lại phản ứng lớn như vậy, giống như cậu thiếu nợ họ vậy.
Nói cho cùng do tuổi tác còn trẻ, vẫn còn tâm tính thiếu niên.
Mấy người này vừa tỏ vẻ, đáy lòng Yến Văn Bách cũng phát giận, trực tiếp lấy chìa khóa xe rời đi.
Cậu có một chiếc xe luôn đậu sẵn tại trường, lúc này chỉ cần lái đi là được.
Những người khác nhìn bóng lưng cậu rời đi, có chút không kịp phòng hờ.
“Không phải chứ? Mẹ nó vậy mà giận rồi?”
“Yến Văn Bách rốt cuộc nghĩ cái gì vậy? Lẽ nào muốn thật sự trở mặt với chúng ta?”
Mọi người đối mắt nhìn nhau, thậm chí có người còn đạp một phát vào chân cái người vừa mới trào phúng Yến Văn Bách “Cậu không thể ngậm miệng lại sao?”
Đáy lòng Yến Văn Bách phiền tới phát rồ rồi, cậu lái xe ra khỏi trường, trở mặt với đám người kia, nhưng vẫn không thể áp lại sự phiền não tɾong đầu cậụ
Yến Văn Bách mở định vị trên đïện thoại.
Nhập vào vị trí của khách sạn Srika.
Chỉ lần này thôi.
Đây là để trả ơn cô ta, trả ơn việc cô ta phải mặc đồ ngủ dép lê vội vàng đến đồn cảnh sát đón cậu, còn cả việc cô ta đánh Giang Tĩnh nữa