???? Qúa đỉnh, còn ăn mặc trang điểm rấtsang trọng tới cửa Bị ném ra cửa cũng không oan, chưa đánh đã làm may lắm rồi.
Cho rằng bản thân là gà rừng sao? Cảm thấy bản thân rấtđẹp phải không? Kết quả chẳng phải bị Cố Tuyết Nghi áp cho chết tức tưởi đi
Tôi nếu là fan của cô chắc cảm thấy mất mặt lắm.
Khu bình luận đột nhiên biến thành chiến trường chửi mắng đòi thoát fan.
Kỷ Minh Minh là một minh tinh tɾong giới, luôn tranh đoạt tài nguyên với Tưởng Mộng, lúc này lại đăng một weibo @Kỷ Minh Minh =3= Cuối cùng thì người nào đó cũng chơi quá trớn.
Nhất thời lại dẫn tới sự quan tâm của nhiều dân mạng.
Tưởng Mộng vốn đang nghĩ kế thoát thân, nhưng ngược lại càng đi càng sai, đợi đến lúc cô ta lần nữa thức dậy, mới phát hiện bản thân rơi vào vũng bùn của dư luận.
Lúc này Cố Tuyết Nghi đang cùng Trần Vu Cẩn đi tới Bảo Hâm.
Giản Xương Minh tự mình đi tới.
Giản Xương Minh đe0 tai nghe màu xanh, bên tɾong truyền đến giọng nói của Giản Nhuế “Chú nhỏ, chú đi Bảo Hâm sao?”
“Ừm.”
“Nếu con nhớ không nhầm thì đó là công ty giới trướng Yến thị?”
“Đúng.”
“Chú muốn tới đó giúp?” Giản Nhuế kinh ngạc hỏi.
“Trả ân tình.” Giản Xương Minh lời ít ý nhiềụ
Khó trách.
Giản Nhuế nghe xong, nhớ tới việc ở bữa tiệc, còn có lúc ở Yến Gia, sau đó nhớ tới vợ chồng Cố Học Dân.
Trương Hân, vợ của Cố Học Dân, năm đó vô tình giúp Giản Xương Minh gọi một cuộc đïện thoại quan trọng, thế là khiến Giản Xương Minh mang ân.
Sau đó Cố Tuyết Nghi muốn gả cho Yến Triều, nhà họ Cố biết quan hệ giữa Giản Xương Minh và Yến Triều rấttốt, liền lấy điều kiện này trao đổi.
Giản Xương Minh vốn chướng mắt Cố Gia, cũng hi vọng có thể một lần cắt đứt quan hệ với Cố Gia, liền chọn cách nợ Yến Triều nhân tình.
Kết quả hiện tại xem ra, nhà họ Cố thành thông gia của Yến Triều, liều mạng muốn đào bới lợi ích từ Yến gia, thật khiến người ta chướng mắt.
Chú nhỏ của cô càng nợ thêm ân tình đối với Yến tiên sinh.
Giản Xương Minh vừa nói xong với Giản Nhuế thì xe của Trần Vu Cẩn đã tới.
Giản Xương Minh xuống xe, Trần Vu Cẩn cũng rấtnhanh từ trên xe đi xuống.
Nhưng anh không có lập tức đi lên chào hỏi Giản Xương Minh, mà là xoay người đi sang cửa xe phía bên kia, mở cửa.
Sau đó Giản Xương Minh liền nhìn thấy Cố Tuyết Nghi đi xuống.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu xanh hiệu Marandii, tóc dài dùng một dải băng lụa xanh đen thắt lại đơn giản, còn có vài sợi tóc rơi nhẹ bên tai.
Gió thổi nhẹ qua, phất nhẹ làn váy cô, cũng khiến cho dải lụa cùng tóc bên tai khẽ lay động.
Thân hình mảnh khảnh như muốn bay the0 gió.
Trong chốc lát, Giản Xương Minh lại sinh ra loại ảo giác không bắt được cô.
“Buổi chiều tốt lành Giản tiên sinh.” Cố Tuyết Nghi chào hỏi, rồi đưa ra một túi giữ nhiệt “Điểm tâm đặc trưng của nhà ăn Yến thị, Giản tiên sinh thử một chút?”
Ánh mắt của Giản Xương Minh khẽ sáng lên, lúc này nhanh chóng hồi thần.
Mắt lại rơi xuống túi giữ nhiệt kia, phía ngoài còn in một chữ “Yến”.
Chưa từng có ai tặng Giản Xương Minh những thứ nhỏ vặt như thế này.
Bởi vì những người đó thường muốn lấy lòng anh, đều sẽ liều mạng tận tâm chuẩn bị món quà cao quý lại duy nhất.
Nhưng những thứ quý gia đó, lại có bao nhiêu thứ có thể duy nhất chứ?”