⬅ Trước Tiếp ➡
Giản Xương Minh thần sắc bình tĩnh tiếp nhận chiếc túi “Cảm ơn Yến phu nhân.”
Thứ này lại là duy nhất.
Anh không thiếu tiền cũng chẳng thiếu quyền thế, không thiếu nhất là bảo thạch vàng bạc trân quý, thậm là các thứ quý giá được cất giấụ
Cô tùy ý mang đến một món ăn tại nhà hàng Yến thị, hiển nhiên chứa đựng tâm ý, phảng phất như cô thời thời khắc khắc đều nhớ đến đối phương, đến cả những thứ nhỏ nhặt như vậy cũng nhớ chia sẻ với đối phương, nhưng lại hiện rõ vẻ không hề trọng hình thức, đại biểu cho việc tặng đồ nhưng không mang the0 lấy mục đích khác.
Thứ này khiến cho người ta cảm thấy thỏa mãn đồng thời cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Ba người cùng nhau chào hỏi, sau đó cùng nhau tiến vào tòa nhà lớn trước mặt.
Lúc họ mới tới gần thì đïện thoại Cố Tuyết Nghi vang lên.
Cô nhấc máy, đầu bên kia liền truyền đến giọng đạo diễn Lý cùng với tạp âm ngoài “Cố, à không, Yến phu nhân phải không ạ? Tôi là đạo diễn của đoàn phim Gián Điệp.
Chúng tôi vừa mới phát hiện, trợ lý của nhị thiếu vừa đặt một vé nhảy dù ở Bình Cốc trên mạng.”
Nhảy dù ở Bình Cốc đấy Từ độ cao 3353 mét nhảy xuống nha
Ông thật sự sợ phim của mình còn chưa quay xong, thì diễn viên phụ quan trọng đã mất rồi
Sắc mặt Cố Tuyết Nghi không đổi “Được, tôi biết rồi, tối nay tôi sẽ ghé qua đoàn phim.”
Trần Vu Cẩn và Giản Xương Minh đều nghe thấy, lập tức biết chuyện gì xảy ravrồi.
“Yến Văn Gia lại mất tích sao?” Giản Xương Minh lên tiếng.
Trần Vu Cẩn do dự một chút, vẫn là lên tiếng nhắc nhở “Phu nhân không cần để ý, nhị thiếu mất tích là chuyện thường ngày rồi.”
“Không phải mất tích.” Cố Tuyết Nghi ngừng một chút “Thằng bé muốn nhảy dù ở Bình Cốc.”
“Bình Cốc.” Trần Vu Cẩn ngừng một chút rồi nói tiếp “Tháng trước có năm du khách thiếu suýt chết ở đó rồi.”
Giản Xương Minh vừa nghe, lại nhớ tới vừa rồi Cố Tuyết Nghi nói với đầu bên kia đïện thoại “Tối nay tôi sẽ ghé.”
Đáy lòng Giản Xương Minh lại lần nữa vô thức xuấthiện cơn tức giận , còn có một chút áy náy.
Yến Gia này trên dưới đều không có thứ tốt mà.
Một đoạn hôn nhân như vậy, hại Yến Triều, còn hại Cố Tuyết Nghi phải dọn dẹp cục diện do đám ngu ngốc Yến gia gây ra.”
Giản Xương Minh cảm thấy món nợ ân tình của bản thân, càng ngày càng nhiều thêm.
Giản Xương Minh “Tôi cho vệ sĩ tới đó bắt cậu ấy lại.”
“Không cần.” Cố Tuyết Nghi từ chối.
Những người này tựa hồ là không có ai có chút sở trường nào để bồi dưỡng con cháu gia tộc cả.
Cố Tuyết Nghi “Nếu giải quyết bằng cách đơn giản thô bạo như vậy, vậy không bằng tôi ném thẳng cậu ta xuống Bình Cốc cho rồi.”
"...."
^ ^
Tác giả có lời muốn nói Mọi người đều cảm thấy Cố Tuyết Nghi rấtmệt, tôi muốn giúp cô ấy.
Cố Tỷ Cảm giác chỉnh người rấtsảng khoái ☺️ xoa cổ tay .
Người phụ trách Bảo Hâm họ Bùi, tên đầy đủ là Bùi Lệ Hinh.
Chồng cô ta là Yến Huân Hoa, the0 bối phận mà tính thì là chú của Yến Triềụ
Cố Tuyết Nghi lúc tới đây, thì Yến Huân Hoa không có mặt tại Bảo Hâm, chỉ có mỗi mặt Bùi Lệ Hinh.
Tòa nhà lớn của Bảo Hâm được sửa sang tương đối khí phái, không giống dáng vẻ đâm thủng trời xanh của Yến thị, mà tương đối rộng rãi, có diện tích lớn, nhìn sơ qua có dáng vẻ như tòa thị chính của chính phủ.

⬅ Trước Tiếp ➡