Nhưng Cố Tuyết Nghi hỏi liên tục ba câu như thế, mà hỏi lại là toàn những câu phân rõ địch ta, đây không phải là cố ý dẫm đạp lên mặt cô ta để mất đi khí thế sao?
“Ừm, vậy thì đúng rồi."
"Cho dù nơi này có chế tạo vũ khí đạn dược, cũng có một ngày tôi nhớ đến mà ghé xem thôi.” Cố Tuyết Nghi không nhanh không chậm nói.
Thư ký và toàn bộ nhân viên cấp cao tại Bảo Hâm đều không khỏi đứng thẳng lưng.
Vị phu nhân này, thực sự quá ngạo mạn khinh người rồi.
Nhưng bọn họ lại không có chút tức giận nào, ngược lại thái độ có chút đề cao đối với Cố Tuyết Nghi.
Không coi người khác ra gì
Câu gốc 狗眼看人低 dịch sát nghĩa là mắt chó nhìn người thấp, dùng để chỉ những người có tầm nhìn hạn hẹp.
Kẻ yếu luôn thích bắt nạt kẻ yếu hơn.
Trần Vu Cẩn đem một màn này đặt dưới đáy mắt, đáy lòng trào phúng nghĩ.
Đợi khi ánh mắt đặt lên người Cố Tuyết Nghi, Trần Vu Cẩn lại không nhịn được cảm thán, tán thưởng cô hơn vài phần…… cô thực sự có bản lĩnh.
Những lời này của Cố Tuyết Nghi, rơi vào tai của Bùi Lệ Hinh lại thành cô đang đem sự tức giận và bất mãn tɾong lòng thể hiện ra ngoài.
Cô ta dùng gương mặt cứng ngắc, cắn răng mà thốt ra “Phải, phu nhân nói phải.”
“Vậy còn ngẩn ra làm gì? Dẫn đường đi.” Cố Tuyết Nghi bình thản nói.
“Phu nhân muốn đi đâu ạ?”
“Có ghi chép tài vụ không? Tôi muốn xem.”
Bùi Lệ Hinh sau khi nghe câu này, đáy lòng liền cười ra tiếng.
Trong lòng thầm nói, ngại quá, cái này cô thực sự không được xem nha.
Nhưng ngoài mặt lại cười nói “Xin thứ lỗi, phu nhân.Lúc này mà tùy ý đưa phu nhân xem thì không chỉ có chúng tôi, mà chính phu nhân cũng phải ngồi tù.”
Cố Tuyết Nghi nhấc mày, tựa như có chút không kiên nhẫn.
Cô đáp “Vậy các người có cái gì mà tôi có thể xemBản kế hoạch công trình?”
Mắt Bùi Lệ Hinh khẽ lóe lên.
Cố Tuyết Nghi này quả nhiên điêu ngoa quá mức, trên mạng còn khen cô ta cái gì mà có khí thế cùng thủ đoạn của phu nhân hào môn.
The0 như cô thấy, sợ rằng chỉ có cái khuôn mặt này là giống phu nhân hào môn thôi ha?
Cố Tuyết Nghi này thật phiền phức.
“Thật ngại quá, cái này cũng không được.”
Sắc mặt Cố Tuyết Nghi lạnh đi, nhìn Bùi Lệ Hinh nói “ Cô có phải là đang cố ý nhắm vào tôi? Hửm? Cái này không được, cái kia cũng không được."
Hiện tại tôi muốn đi xem kho hàng, Lập tức dẫn tôi đi.Bằng không…..”
Bùi Lệ Hinh nghe thấy lời của cô, đáy lòng lập tức cười nhạo.
Quả nhiên là cái gì cũng không hiểụ
Lúc thì muốn xem cái này, lúc lại muốn xem cái kia.
Hiện tại dùng cái giọng điệu này, cũng chỉ là muốn giữ lại mặt mũi của mình đúng không? Có thể là quá nghiện cái chức danh phu nhân này rồi đi.
Cũng có thể là muốn tới kiểm kê “tài sản kế thừa” của Yến Triều? Trần Vu Cẩn và Giản Xương Minh, hơn phân nửa là bị ép đi cùng cô tới đây, sợ cô phá hư cái gì đó của Yến Triềụ
Bùi Lệ Hinh lập tức nhẹ dạ.
Lại thêm việc bà ta vốn đã ghét Cố Tuyết Nghi, liền the0 bản năng mà hướng Cố Tuyết Nghi đi the0 cách nghĩ ngu ngốc đó.
“Được, tôi dẫn phu nhân đi.."
"Nhưng xin phu nhân đừng đi lung tung ạ.” Bùi Lệ Hinh nói.