Vừa vào cửa, trợ lý của Trần Vu Cẩn liền đưa ra thẻ công tác.
Cô gái quầy tiếp tân lập tức dẫn họ lên lầụ
Bọn họ muốn lén lút tới xem xét là không thể nào.
Trần Vu Cẩn, Giản Xương Minh đều là những bộ mặt có tiếng.
Đến cả Cố Tuyết Nghi, vài ngày trước còn lên cả hotsearch, mà dần dần có được biết đến ở mức độ nào đó nữa.
Cửa thang máy nhanh chóng mở ra.
Cố Tuyết Nghi là người đầu tiên đi ra ngoài, mắt thấy bên ngoài đã có một người phụ nữ trung niên đứng đợi.
Người phụ nữ này tầm 40 tuổi đổ lại, có mái tóc được uốn xoăn thời thượng, mặc một bộ đồ cao cấp.
Chỉ là thẩm mỹ của cô ta không quá tốt,bộ đồ này không thích hợp với cô ta chút nào.
Mặt trên bộ đồ có in hoa mảng lớn, và độ rộng quá mức của phần e0, cảm giác như cô ta đang bị bộ quần áo xâu xé.
Sau lưng cô ta vẫn còn một hàng người, đều là những nhân vật như nhân viên cao tầng hoặc là thư ký.
Cô ta cười tươi bước tới nghênh đón, lại trực tiếp ngó lơ Cố Tuyết Nghi một bên, đi thẳng tới trước mặt Trần Vu Cẩn và Giản Xương Minh “Trần tổng Còn có vị này, đây không phải là Giản tiên sinh sao? Giản tiên sinh sao lại tới đây vậy? Thực sự quá vinh hạnh rồi.”
Cố Tuyết Nghi chậm rãi nâng mí mắt, nhìn mấy người đứng sau người phụ nữ kia.
Mấy người kia sau khi bị kinh diêm, lần lượt đi lên nghênh đón Trần Vu Cẩn và Giản Xương Minh.
Hai vị này mới là nhân vật lớn cần quan tâm.
Một người là thay lời cho Yến Triều, một người là gia chủ của Giản gia….đều có thể quyết định sống chết của người tɾong nghề.
“Chào Bùi tổng.” Trần Vu Cẩn mỉm cười nói “Phu nhân muốn tới đây xem một chút.”
Đây là lý do thoái thác mà anh cùng Cố Tuyết Nghi đã bàn bạc từ trước.
Nụ cười xa lạ khách khí trên mặt Bùi Lệ Hinh lập tức thay đổi trở nên thân thiết hơn nhiềụ
“Hóa ra là phu nhân muốn tới thăm sao?” Bùi Lệ Hinh quay đầu nhìn Cố Tuyết Nghi.
Những người khác cũng lần lượt lên tiếng chào hỏi cô “Yến phu nhân.”
Cố Tuyết Nghi hiển nhiên vẫn giữ vẻ lãnh đạm, đến cả mắt cũng không thèm nhìn Bùi Lệ Hinh.
Bùi Lệ Hinh sớm đã nghe đến cái danh điêu ngoa của cô, cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.
Chỉ là đáy lòng ít nhiều vẫn có chút không thoải mái.
Bùi Lệ Hinh lần nữa nở nụ cười, nói “Phu nhân tới đây là muốn xem gì? Đây không phải là nơi sản xuấtmỹ phẩm, trang sức hay là trang phụccho nữ…..”
Ngữ khí rõ ràng mang the0 một chút ý trào phúng Cố Tuyết Nghi.
Trào phúng việc cô chỉ biết mấy thứ son phấn, chạy tới đây náo loạn cái gì.
Trên mặt Cố Tuyết Nghi không thể hiện chút tức giận nào, mặt mày cô vẫn lãnh đạm, mang the0 cảm giác cao ngạo cùng khinh thường, cô hỏi “Đây là gia nghiệp của Yến Gia, đúng không?”
Biểu tình trên mặt Bùi Lệ Hinh lập tức thay đổi, có cảm giác bị ngạo khí của đối phương áp chế.
"....Đương nhiên, đương nhiên đây là gia nghiệp của Yến Gia rồi.” Bùi Lệ Hinh cười xòa.
“Vậy tôi là ai?”
""Yến….
Yến Triều, không, là phu nhân của Yến tổng.” Biểu tình trên mặt của Bùi Lệ Hinh cứng ngắc.
“Vậy tôi có quyền tới đây xem không?”
"...Có."
Nụ cười trên mặt Bùi Lệ Hinh lúc này đã không giữ nổi rồi.
The0 lý mà nói, cô ta cũng tính là trưởng bối của Cố Tuyết Nghi.