Đợi nhìn thấy Trần Vu Cẩn và Giản Xương Minh đang uống trà, Cố Tuyết Nghi lạnh giọng nói “Thư ký Trần còn ở đó làm gì nữa? Chúng ta đi thôi.Điểm kế tiếp là Khánh Hòa đấy."
Khánh Hòa, đó là một công ty con khác thuộc Yến thị.
Quả nhiên là tới kiểm kê “tài sản thừa kế”.
Bùi Lệ Hinh khinh miệt mà nghĩ thầm.
Trần Vu Cẩn đặt tách trà xuống, đi đến bên cạnh Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi đi được mấy bước, đột nhiên nghiêng đầu nói “Giản tiên sinh không cần đi cùng sao?”
Giữa người thông minh với nhau, chỉ cần một câu nói cũng có thể hiểu được ý đối phương.
Giản Xương Minh bình thản đáp “Yến Triều không ở đây, tôi thay anh ấy bảo vệ Yến phu nhân.”
Cố Tuyết Nghi lạnh lùng quay đầu lại, đi vào tɾong thang máy.
Toàn bộ suy đoán của Bùi Lệ Hinh đã được xác thực.
Cô ta cười tươi tiễn Cố Tuyết Nghi rời đi.
Nụ cười này tɾong thật sự như tình cảm.
Giản Xương Minh quay về xe của mình.
Cố Tuyết Nghi và Trần Vu Cẩn lại lên một chiếc xe khác.
Hai xe cùng khởi hành rời đi, thực sự đi một chuyến tới Khánh Hòa mới quay ngược về.
“Bùi Lệ Hinh không phiền phức, con rùa g͙ià trốn phía sau mới là thứ phiền phức."
Việc này không nhanh giải quyết, đống phiền phức này liền sẽ tính trên đầu Yến Gia.” Trần Vu Cẩn đột nhiên lên tiếng.
Đợi nói xong, Trần Vu Cẩn lại đột nhiên ý thức được rằng, anh nói mấy chuyện này với Cố Tuyết Nghi làm gì???
Cố Tuyết Nghi của hiện tại thông minh.
Nhưng việc phiền phức như vậy, cũng không phải là thứ cô có thể giải quyết.
Không chừng cô nghe xong, lại lo lắng Yến thị phá sản đi??
Trần Vu Cẩn mím môi, đang do dự không biết nên lên tiếng an ủi Cố Tuyết Nghi một chút không.
Sau đó nhìn thấy Cố Tuyết Nghi dùng thần sắc bình tĩnh ứng thanh, sau đó lại gọi một cuộc đïện thoại, cô nói “Bây giờ tôi sẽ tới.”
Giống như những việc cô nhìn thấy nghe thấy tɾong hôm nay, đều không chút nào ảnh hưởng đến cô.
Trần Vu Cẩn ngẩn ra một giây, sau đó mới hỏi một tiếng.
“Đi đoàn phim?”
“Ừ.m.”
Trần Vu Cẩn không tự giác mà nói “Tôi đưa cô đi?”
“Được, tốt thôi.” Cố Tuyết Nghi trả lời như lẽ dĩ nhiên rồi.
Trần Vu Cẩn bị nghẹn, vài giây sau, anh mới lộ ra ý cười bất đắc dĩ.
Cho dù là Cố Tuyết Nghi xem mọi chuyện là đương nhiên, so với Cố Tuyết Nghi trước đây, cũng đáng yêu hơn nhiềụ
Trần Vu Cẩn tự mình lái xe đưa Cố Tuyết Nghi tới đoàn phim.
Mà lúc này, đã là chạng vạng 7 giờ rồi.
Trần Vu Cẩn lúc này mới có chút hối hận, lại đem thời gian phí phạm vào việc này.
Anh lúc này nên ở tại Yến thị làm việc mới đúng.
Cố Tuyết Nghi xuống xe, Lý Đạo Diễn tới đón đầu tiên.
Ông vừa nhìn đã nhận ra Trần Vu Cẩn.
ai có thể không nhận ra người đại diện phát ngôn của Yến thị chứ? Bao nhiêu người muốn ôm đùi Yến thị, thì đều phải ôm đùi vị Trần tổng này mới được nha.
“Trần tổng.”
“Yến phu nhân.”
Chào hỏi xong.
Cố Tuyết Nghi hạ mắt nhìn thời gian, xoay đầu nói với Trần Vu Cẩn “Đã trễ rồi, đã làm phiền thư ký Trần, thư ký Trần cứ về trước đi.”
Cô chủ đông nhắc đến việc đã trễ.
Khóe môi Trần Vu Cẩn khẽ động, như bị quỷ sai khiến mà nói nhanh “Không gấp.”