⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi nghe xong câu này, cũng không hỏi lại nữa, mà chuyển sang hỏi tình hình cụ thể từ phía Lý Đạo Diễn.
“Nhảy dù Bình Cốc đều là nhảy buổi sáng, vị thiếu gia này lại muốn nhảy ban đêm."
Người đại diện đã gửi lại lời cậu ta nói,"" cảnh đêm ở Bình Cốc đẹp hơn….” Lý Đạo Diễn vừa nói, vừa sờ đầu mình.
Nhìn đi, từ lúc quay cái phim này.
Đầu của ông đã trọc thêm bao nhiêu rồi?
“Điểm xuấtphát ở đâu?” Cố Tuyết Nghi hỏi.
Lý Đạo Diễn lập tức tìm nhân viên công tác “Đây là điểm nhảy dù của bọn họ, cậu dẫn Yến phu nhân tới đó đi.”
Nhân viên công tác vội vàng đáp ứng, dẫn the0 Cố Tuyết Nghi đi bộ về hướng sườn núi.
Đợi tới lưng chừng núi, Cố Tuyết Nghi mới nhìn thấy một căn nhà nhỏ.
Nhân viên công tác chú ý đến ánh mắt của cô, bèn giới thiệu “Đây là nơi bọn họ mang đồ bảo hộ.”
Cố Tuyết Nghi ngừng bước “Ừm, cũng mặc cho tôi luôn.”
“Hả???”
Trần Vu Cẩn vẫn đi phía sau không xa không gần, mí mắt ma͙nh mẽ nhảy lên, không kịp nghĩ mà nói “Cô điên rồi sao?”
Cố Tuyết Nghi lại đẩy cửa phòng, đi vào.
Trần Vu Cẩn dùng sức mím chặt môi.
Đột nhiên ý thức được, Yến phu nhân hiện tại, cực kỳ có chủ kiến….điểm này.., so với Yến phu nhân trước đây vẫn khó đối phó hơn nhiềụ
Cố Tuyết Nghi rấtnhanh đổi xong đồ.
Môi Trần Vu Cẩn càng mím chặt hơn, cảm giác tim đang tre0 lơ lửng.
Đây không phải việc anh nên quản.
Trần Vu Cẩn cố gắng thuyết phụcbản thân.
Nhưng có một ý nghĩ còn ma͙nh hơn ở tɾong đầu, anh ngược lại nhịn không được nghĩ.
Cố Tuyết Nghi cũng không nên quản việc của Yến Văn Gia…..cô có biết việc nàynguy hiểm cỡ nào không?
Thư ký Trần, người cho dù gặp chuyện lớn cỡ nào cũng không gấp không vội, lúc này tɾong lòng lại dâng lên cảm giác bồn chồn không yên chút nào.
“Tốt rồi.” Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Văn Gia đang ngâm suối nước nóng ở Bình Cốc, ngủ một giấc rồi mới thay đồ, chuẩn bị đi nhảy dù.
Sau khi trực thăng cất cánh, rấtnhanh đã đạt tới độ cao nhất định.
Cảnh đêm mỹ lệ như nằm tɾong tầm tay.
Bình Cốc tɾong trời đêm cũng càng thêm rực rõ.
Cửa trực thăng mở ra.
Yến Văn Gia biết, huấn luyện viên đang ngồi sau lưng cậụ
Yến Văn Gia liền nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra.
Cậu hít thật sâu một hơi.
Đột nhiên, sau lưng đột nhiên một lực đẩy ma͙nh, Yến Văn Gia bị đạp rơi ra ngoài.
Cảm giác mất trọng lực đột nhiên bủa vây lấy cậu, nhịp tim tɾong nháy mắt tăng lên tới đỉnh điểm.
Yến Văn Gia “ Mẹ kiếp ”
Tiếp sau đó, một bàn tay giữ chặt dây thắt ở lưng cậu, nhấc lên.
Yến Văn Gia cảm giác dây đai ở bả vai căng ra, giống như diều hâu đang gắp gà con vây, mà bản thân ại chính là con gà con đang bị gắp…..đối phương giữ chặt lấy cậu, hai người tựa như đang bị trói lại với nhaụ
Đối phương cũng nhảy xuống.
Bọn họ áp sát vào nhau mà rơi xuống Bình Cốc…..
Dù lượn được mở ra.
Gió thổi ma͙nh quét qua gò má.
Yến Văn Gia gian nan mở mắt, quay đầu nhìn lại.
Không phải là huấn luyện viên da ngăm mà cậu nghĩ.
Thay vào đó chính là, làn da có chút trắng bệch rơi vào tầm mắt.
“Cố…… Tuyết…… Nghi……….”
Thanh âm của cậu bị gió cuốn đi.
Dưới cảnh đêm rực rỡ.
Yến Văn Gia thiếu chút nữa lên cơn tắc nghẽn cơ tim.
Cô ta sao lại dám

⬅ Trước Tiếp ➡