⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi " Tôi cảm thấy hiện tại mình rấtcó tư cách mắng cậu ngu xuẩn, tôi lại muốn đánh cậu một trận nữa."
Máu tràn ngập các cơ quan nội tạng của Yến văn Gia chảy trở lại tɾong giây lát.
Yến văn Gia ...
Khả năng hồi phụccủa Cố Tuyết Nghi rấtma͙nh, ngoại trừ việc cô ấy không thể thích ứng ngay từ đầu với trò chơi kích thích như vậy, thì càng về sau cô càng trở nên bình tĩnh hơn.
Hiếm khi cô ngủ muộn, và côthức dậy vào ngày hôm sau với tinh thần giác sảng khoái và trông khá ổn.
“Phu nhân, bữa sáng của ngài đã chuẩn bị xong rồi.” Người giúp việc bên cạnh nói.
Cố Tuyết Nghi quay đầu lại nhìn một chút.
Ở góc cầu thang, một người giúp việc trốn tɾong góc. Cố Tuyết Nghi nhớ tới cô ta, đây là người giúp việc mà lần đầu tiên gõ cửa phòng cô lúc mà cô xuyên qua, hình như gọi là Vương Nguyệt?
Ánh mắt Cố Tuyết Nghi lướt qua cô ta, sau đó đi thẳng đến phòng ăn.
Ngược lại, Vương nguyệt vô cùng sợ hãi.
Bây giờ cô ta có thể thấy rằn Phu Nhân giờ đã thay đổi. Trong nhà, cho dù là nhị thiếu hay tứ thiếu thì cũng đều không quản được phu nhân. Có đôi khi còn bị đánh. Lúc trước tổ chức bữa tiệc gì gì đó, ngay cả thư ký Trần cũng tham dự. Nếu tiên sinh còn không trở về, Yến gia sẽ đổi chủ.
Cô ta là người mở cửa cho Tưởng Mộng, có thể chiếm được cái gì tốt đây?
Trực tiếp dẫn đến chuyện hiện tại Vương Nguyệt vừa nhìn thấy Cố Tuyết Nghi, liền giống như Trim con gặp đại bàng vậy?
Làm sao Vương Nguyệt biết bản thân mình đã trở thành một kẻ phản diện trước mặt những người tɾong yến gia?
Nỗi sợ hãi của cô ta đã bị những người giúp việc khác của nhà họ Yến nhìn thấy, và không ai muốn trở thành Vương Nguyệt thứ hai, chính vì vậy nên đối đãi với Cố Tuyết Nghi, tự nhiên trở nên cung kính và cẩn thận hơn.
Cố Tuyết Nghi bước vào phòng ăn.
Yến văn Xu đang ngồi ở bàn ăn, khi nghe thấy tiếng bước chân, cô vội vàng cất đïện thoại.
“Chào buổi sáng.” Cố Tuyết Nghi ngồi vào ghế chính.
Khóe miệng Yến văn Xu giật giật, đó là nơi anh trai cô ta ngồi trước đây. Cố Tuyết Nghi sao dám ngồi xuống
Rất nhanh người giúp việc đã đặt một ly sữa xuống bên tay Cố Tuyết Nghi.
"Bây giờ..." Yến văn Xu ngập ngừng do dự.
Cố Tuyết Nghi cầm cốc sữa tɾong tay và không uống. Cô ngước nhìn Yến văn Xụ Cổ họng của Yến văn Xu nghẹn lại, và cô ta gắng gượng che đậy sự tức giận và nói "...Chào buổi sáng."
Bằng không có lẽ Cố Tuyết Nghi lại phải dùng giọng điệu nhẹ nhàng vân đạm phong khinh, đánh giá cô ta vừa không có giáo dưỡng lại còn ngu xuẩn.
Nếu cô ta dậm chân, có vẻ lại càng thêm ngu xuẩn.
Yến Văn Xu cắn cắn môi, đáy lòng có chút oán giận, nhưng đồng thời lại khơi dậy một cỗ xúc động không chịu thua ... Cố Tuyết Nghi nói cô ta ngu xuẩn, vậy cô ta sẽ để Cố Tuyết Nghi nhìn thấy chính mình không ngu xuẩn
"Ừm." Cố Tuyết Nghi cúi đầu uống một ngụm sữa, sau đó động tác tao nhã cầm lấy đũa, gắp đồ ăn tɾong một cái lồng nhỏ "Vừa rồi em muốn nói cái gì? Bây giờ nói đi.
""Chuyện tɾong bữa tiệc, chuyện kia … Xử lý như thế nào?"
Cố Tuyết Nghi không ngừng động tác tay " Em cảm thấy thế nào?"
Yến văn Xu trở nên cảnh giác khi nghe câu này.
Cố phải Cố Tuyết Nghi đang khảo nghiệm mình không?

⬅ Trước Tiếp ➡