⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Vu Cẩn nhìn cô ấy, và đột nhiên phát hiện làn da của Cố Tuyết Nghi trắng quá mức, như thể tất cả máu đã biến mất.
Trần Vu Cẩn đột nhiên có chút muốn cười, nhưng điều đó cũng khiến trái tim anh có chút đau nhói.
Sao cô phải làm như vậy?
"Vậy phu nhân cũng sợ sao?" Trần Vu Cẩn nói.
“Hả?” Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu nhìn anh.
"Sắc mặt phu nhân đều trắng bệch."
" A, anh nói cái này." Cố Tuyết Nghi cúi đầu uống thêm một ngụm nước nóng "Tôi mặc quá ít quần áo, nhảy xuống còn có chút lạnh, nhất là khi đón gió, mặt càng thêm lạnh."
"..."
“Vừa rồi anh nói cũng sợ?" Cố Tuyết Nghi hơi duỗi cổ ra, dưới ánh đèn mờ ảo tɾong xe, nhìn qua bộ dáng của cô giống như một thiếu nữ tràn ngập lòng hiếu kỳ "Cho nên thư ký Trần sợ nhảy dù sao?"
Trần Vu Cẩn không chú ý đem mình nhét vào "..."
Anh ta chưa hề nói như vậy.
Nơi khác.
Sau khi xem một đoạn vide0, Yến văn Gia đứng dậy với vẻ mặt tái mét.
Người đại diện thấy anh biểu tình không đúng, vội vàng hỏi "Gia ca ca, làm sao vậy?"
"Tôi đi trước." Yến Văn Gia nói xong, sải bước đi về phía xe Cố Tuyết Nghi "Cậu về đoàn làm phim chờ tôi, ngày mai hoặc là ngày mốt tôi sẽ trở về đoàn làm phim."
Nghe Yến Văn Gia nói, trái tim đang tre0 lơ lửng của người đại diện cũng rơi xuống đất, lúc này mới đi the0 đạo diễn thu dọn đồ chuẩn bị trở về khách sạn của đoàn làm phim.
Yến văn Gia mở cửa và ngồi vào, chỉ nhìn thấy bóng dáng của Trần Vu Cẩn.
" Trần Tổng cũng ở đây sao?"
Trần Vu Cẩn "..."
Trần Vu Cẩn "Vâng, Nhị thiếu gia, tôi luôn ở đây."
Yến văn Gia nhíu mày và chọn cách im lặng.
Trần Vu Cẩn biết rằng anh ấy có điều gì đó muốn nói với Cố Tuyết Nghi.
Nhưng lúc này Trần Vu Cẩn còn chưa kịp bình tĩnh,lại mệt muốn chết, cho dù ℓà tăng ca cũng chưa từng tăng thêm ở cái giờ này. Cảm xúc đang trầm thấp.
Vậy thì nghẹn chết Yến Văn Gia đi
Trần Vu Cẩn thầm nghĩ.
Trần Vu Cẩn đưa họ trở lại Yến Gia trước khi rời đi một mình.
Sau khi xuống xe, Yến văn Gia không vào cửa ngay.
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn anh " Thể nào?
" Còn .muốn trở về?"
Yến Văn Gia trầm giọng hỏi "Cô đã đến hơn ba tiếng trước, vậy cũng đã đi huấn luyện trước? Cô đã nhảy rấtnhiều lần? Vì sao?
Hầu hết các điểm ngắm cảnh nhảy dù sẽ cung cấp dịch vụ vide0 và ảnh. Ở đây cũng vậy, đoạn vide0 mà Yến văn Gia đã xem là quá trình Cố Tuyết Nghi liên tục học và thích nghi với việc nhảy dù tɾong ba giờ qua.
“Bởi vì chưa từng nhảy qua.” Cố Tuyết Nghii nói.
Tất nhiên là cô chưa từng nhảy qua bao giờ.
Ở thời cổ đại,làm gì có nơi nào như vậy?
Yến văn Gia rơi vào trạng thái lo lắng, anh lo lắng nói " cô biết không, đó không phải là điều tôi hỏi. Tại sao cô lại đến Bình Cốc để tìm tôi? Tại sao cô lại nhảy nhiều lần như vậy?"
"Muốn đánh giá thứ mà ai đó chơi, đương nhiên phải trước chơi qua thì mới có tư cách đánh giá."
Hơi thở của Yến văn Gia bị chậm lại.
Đứng đó, anh dường như nghe thấy một thứ gì đó đang chậm rãi chảy qua nội tạng trống rỗng của mình.
“Sau đó thì sao ?” Yến Văn Gia khóe miệng giật giật, lộ ra nụ cười cứng ngắc “Hiện tại cô đánh giá thế nào?”

⬅ Trước Tiếp ➡