Chương 7
cùng của cô là khi nào.
Thể lực của chàng trai rất tốt, sau khi làm ở trong nhà vệ sinh, liền ôm cô vào phòng ngủ làm thêm hai lần nữa, cô đạt tới khoái cảm không biết bao nhiêu lần, khàn cả cổ họng.
“Chị, ngày mai tôi có thể đi tìm chị không?” Khi cô sắp hôn mê, cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của chàng trai bên tai mình.
Cô lắc đầu “Không được…… Không được……” Chàng trai không nói chuyện nữa, cúi đầu hôn lên môi cô, điên cuồng thọc vào rút ra bên trong cô.
Cơn khoái cảm giống như cây roi quất vào sống lưng cô, cơ thể giống như bị điện giật, máu chảy ngược, đầu óc choáng váng, cô bị làm cho tới mức khóc thét lên “Ha a……” Cô không biết mình ngủ lúc nào, cũng không biết cậu ta đi lúc nào.
Lúc Thôi Hiểu tới đây thì cô vẫn còn ngủ.
“Bà nội của tôi ơi, tớ còn tưởng là cậu uống thuốc ngủ đó ” Thôi Hiểu kéo rèm cửa ra, rồi vươn tay sờ trán cô “Uống có vài chén rượu mà cậu ngủ tới bây giờ?” Phó Nhàn Linh ngơ ngẩn mở mắt nhìn cô, hoảng hốt cho rằng tối hôm qua chỉ là một giấc mơ.
“Cậu làm sao vậy?
Ngẩn người làm gì?
Còn không đứng dậy?” Thôi Hiểu đem đồng hồ tới trước mặt cô “Đã 3 giờ buổi chiều rồi, vậy mà cậu còn có thể ngủ được?
Tớ còn tưởng là cậu chỉ ngủ tới trưa thôi, cơm cũng được giao tới rồi mà cậu còn chưa tỉnh, xém chút nữa là tớ gọi 120 rồi.” Phó Nhàn Linh rốt cuộc cũng hoàn hồn, cô nhìn người trước mặt, không có người khác, trên giường cũng chỉ có mình cô.
“Nhìn gì vậy?” Thôi Hiểu nhướng người nhìn qua.
“Không có gì.” Phó Nhàn Linh mở miệng, bị giọng nói khàn đặc của mình dọa sợ, cô khụ khụ hai lần “Tớ……” “Mẹ nó, giọng của cậu bị làm sao vậy?” Thôi Hiểu đứng lên đi ra ngoài “Chờ đó, tớ làm ly mật ong cho cậụ” Lúc này Phó Nhàn Linh mới kéo ra chăn chuẩn bị bước xuống, cơ thể đau nhức và giữa hai chân đau rát nhắc nhở cô chuyện tối hôm qua không phải là mơ.
Cô ngoại tình.
⌒‿⌒ ⌒‿⌒ ⌒‿⌒ ⌒‿⌒ Lời của editor Chờ ngày vả mặt tra nam Trên người cô mặc một bộ áo ngủ dài tay màu trắng, chắc là nam sinh đã giúp cô thay.
Mùa hè cô thường mặc áo ngủ có dây buộc, không mặc loại áo dài này.
Không biết nghĩ đến cái gì, cô lấy chiếc gương ở mép giường ra chiếu, may mắn, cậu không có lưu lại dấu vết trên cổ.
Cô hơi xốc quần áo lên nhìn, trên ngực rậm rạp dấu hôn và dấu răng, khó trách cậu phải xuyên áo dài cho cô.
Có lẽ trước khi rời đi nam sinh đã quét tước trong ngoài, khăn trải giường cũng được thay đổi, túi đựng rác cũng đã đổi mới.
Lúc xuống giường chân hơi mềm nên lảo đảo một chút, vừa lúc Thôi Hiểu bưng nước mật ong tới cửa, thấy xô như vậy, hoảng sợ “Trời ạ Về sau không bao giờ làm cậu uống rượu nữa.” “Không có việc gì.” Phó Nhàn Linh mở miệng, giọng nói khàn khàn khó nghe cực kỳ.
Cô cau mày hắng giọng, tiếp nhận ly nước từ tay Thôi Hiểu, ngửa đầu uống một ngụm.
Chỉ là cái tay cầm ly lại run rẩy dữ dội.
“Cậu uống xong rượu, sao tay cũng phế đi vậy.” Thôi Hiểu đỡ tay cô, đau lòng cực kỳ “Nào, để tớ đút cậu uống.” Phó Nhàn Linh nào dám nói cho Thôi Hiểu, cô không phải bị rượu tàn phá.
Cô uống xong nước, cắn răng chống tường vào toilet, đóng cửa vào, tựa vào cửa đau đến hít vào.
Cả người