⬅ Trước Tiếp ➡

đau nhức dữ dội, đặc biệt là hai đùi, gần chân giống như bị thương, động một chút liền đau muốn chết.
Toilet cũng đã được quét dọn, đồ chơi của cô cũng được rửa sạch sẽ cất vào trong ngăn tủ, bao cao su cũng được cất ở đó.
Cô nhìn xung quanh, nhớ lại hình ảnh điên cuồng tối hôm qua, thân thể vô cớ có chút khô nóng.
Cô thật vất vả rửa mặt xong, lại bị Thôi Hiểu kéo đến bàn ăn ngồi xuống “Nào, tớ gọi cho cậu rất nhiều đồ ăn, đều lạnh, tớ vừa mới hâm nóng lại, mau thừa dịp còn nóng ăn đi.” Phó Nhàn Linh tuy rằng đói, nhưng thấy nhiều đồ ăn như vậy, ngược lại không muốn ăn mấy.
Cô đơn giản ăn một chút, thân thể mệt mỏi cuối cùng cũng được bổ sung chút thể lực.
“Cậu nghĩ như thế nào?
Thành thật nói cho tớ, làm anh ta mình không rời nhà quá tiện nghi cho anh ta.
Chúng ta chờ anh ta trở về, đi công ty của anh ta náo loạn.” Cha mẹ của Thôi Hiểu làm buôn bán, thời trẻ cùng cha mẹ của Phó Nhàn Linh có lui tới, hai đứa nhỏ cũng thường xuyên chơi với nhaụ Mặc dù sau đó Thôi Hiểu xuất ngoại đi du học, sau khi trở về, tình cảm chị em của hai người vẫn sâu nặng như cũ.
Chỉ là tính tình Thôi Hiểu táo bạo nóng nảy, ngược lại Phó Nhàn Linh lại dịu dàng hiền huệ.
Xảy ra việc này, Thôi Hiểu nghĩ chính là làm cách nào để cho tên đàn ông chết tiệt kia thân bại danh liệt.
Nhưng cô hiểu rõ, Phó Nhàn Linh sẽ không làm vậy.
Không nói đến giao tình của cha mẹ Phó Nhàn Linh với cha mẹ Trương Tuyền Phong, liền chỉ nói đến tình cảm mấy năm này của Phó Nhàn Linh với Trường Tuyền Phong, cô cũng sẽ không làm ra chuyện thương tổm Trương Tuyền Phong.
“Không thể ly hôn.” Phó Nhàn Linh đang ăn cơm, nước mắt lại rơi xuống, cổ họng khàn khàn, giọng nói như cũ khó nghe cực kỳ “Cha mẹ của tớ truyền thống như vậy, nếu là biết chúng tớ muốn ly hôn, sẽ điên.” Thôi Hiểu không thể tin tưởng, trừng mắt nhìn cô “Vậy chúng ta cứ như vậy tiện nghi anh ta?
Chẳng lẽ cậu pahir vì cha mẹ, cùng tên đàn ông chết tiệt này ở cả đời?
Cậu điên à?” “Cha tớ vừa mới phẫu thuật tim xong.” Phó Nhàn Linh che lại đôi mắt, chua xót nói “Thôi Hiểu, tớ không thể, ít nhất….Hiện tại không thể ly hôn.” Thôi Hiểu thở dài “Cậu ăn cơm trước, ăn xong chúng ta lại nói.” Phó Nhàn Linh không thể ăn tiếp được nữa, uống hai cốc nước, chờ giọng nói hoãn lại, đi tìm thuốc ngậm ngậm vào, lúc này mới cùng Thôi Hiểu nằm trên sô pha.
“Hôm nay cậu không đi làm sao?” Chờ viên thuốc trong miệng tan hết, Phó Nhàn Linh mới mở miệng.
“Cậu nói xem?
Cậu đều như vậy, tớ còn đi làm, tớ còn là người sao?” Thôi Hiểu nghiêng đầu nhìn cô “Tên đàn ông thối tha kia bao giờ trở về?” “Không biết.” Phó Nhàn Linh nhìn ra ngoài cửa sổ “Tớ với anh ta đã thật lâu không trò chuyện.” Khi vừa mới kết hôn, bọn họ cũng từng có thời gian yêu đương nồng nhiệt, chỉ là hạn sử dụng có chút ngắn.
Cô còn chưa kịp thể nghiệm hết, đoạn thời gian với những niềm vui vô cùng tuyệt vời đã biến mất không thấy.
Cô biết nguyên nhân.
Cả hai người đều vội vàng công tác, thời gian ở chũng cũng chậm rãi giảm bớt, khi trở về nhà, cả hai người đều rất mệt mỏi.
Sau khi tách phòng, lại càng không có đề tài chung, không có tiếng nói chung, thậm chí rõ ràng là


⬅ Trước Tiếp ➡