Chương 9
cùng tồn tại dưới một mái hiện lại như hai người xa lạ.
Sau đó, cô từ chức ở nhà để yên tâm chuẩn bị mang thai, cho rằng như vậy có thể thay đổi khoảng cách giữa hai người.
Nhưng cô sai rồi.
Một khi người đàn ông không yêu bạn, mặc kệ bạn làm gì cũng là sai.
“Tìm công việc mới làm đi.” Thôi Hiểu thở dàu một tiếng rồi nói “Cậu ở nhà một mình, tớ không yên tâm.
Ra ngoài hô hấp không khí mới mẻ, tiếp xúc nhiều sự vật mới lạ.
Bảo bối, cuộc đời của cậu không thể bị tên tra nam này vây khốn, bên ngoài còn có rất nhiều đàn ông tốt hơn tên chết tiệt đó gấp nhiều lần.
Đi tìm một người trung trinh như một, về sau tức chết cái tên chó chết kia.” Phó Nhàn Linh khẽ cười, nước mắt lại chậm rãi rơi xuống.
Thôi Hiểu ở bên cạnh cô cả buổi chiều đến tối mới rời đi.
Cô phải đi chuẩn bị kế hoạch cho đám cưới, lúc đầu Phó Nhàn Linh kết hôn cũng là do một tay cô lo liệụ Trước khi đi cô còn nói sẽ ném hết đống ảnh cưới của Phó Nhàn Linh và Trương Tuyền Phong ở trong công ty đi.
Phó Nhàn Linh ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, cơm cũng chẳng buồn nấu mà chỉ gọi đồ ăn ngoài, mãi đến tận ngày thứ ba cô mới ra khỏi nhà đi mua đồ ăn.
Không ngờ lúc vừa ra khỏi thang máy lại gặp cậu thanh niên kia.
Cậu đeo balo sau lưng, mặc một chiếc áo phông thể thao màu trắng, đang nói chuyện với cô gái trẻ đứng bên cạnh, nở nụ cười xã giao lịch sự.
Lúc cửa thang máy mở ra, cậu ngẩng đầu lên nhìn thấy Phó Nhàn Linh hai mắt liền sáng bừng.
Phó Nhàn Linh bất giác đỏ mặt, cô đứng bên trong, tay siết chặt túi xách.
Cậu trai sải bước đôi chân dài tiến tới chào hỏi "Chào chị." Cậu có dáng người rất cao, trên người còn có mùi thơm của nước giặt quần áo, đứng cách cô rất gần khiến cánh tay chạm vào tay Phó Nhàn Linh, thân nhiệt nóng bừng.
Phó Nhàn Linh cố tỏ ra bình tĩnh gật đầu, dịch người sang một chút " Chào cậụ" " Cô Trương đi mua đồ ăn sao?" Cô gái đi theo cậu tiến tới chỗ Phó Nhàn Linh nhiệt tình cười nói " Cả tòa nhà chúng ta hình như có mỗi chị là biết nấu ăn, tôi rất ngưỡng mộ những người phụ nữ giỏi bếp núc, như tôi ngày nào cũng phải gọi đồ ăn ở ngoài, còn đang đau đầu không biết hôm nay ăn gì." Phó Nhàn Linh nhớ cô gái này sống ở nhà cuối cùng phía đông tầng hai, đối diện với nhà cậu thanh niên, có vẻ là một nhân viên kinh doanh bất động sản.
Ăn mặc rất đẹp, ngày nào cũng tươi tắn rạng ngời, tràn đầy nhiệt huyết.
Phó Nhàn Linh khẽ gật đầu cười với cô gái " Nấu ăn cũng không phải chuyện khó lắm." " Sao mà không khó được chứ." Cô gái kia cười, lại quay sang cậu thanh niên hỏi.
" Có cần tôi tiễn cậu không Vu Hướng Tây?" " Không cần." Vu Hướng Tây lắc đầụ "Cảm ơn cậụ" " Được thôi." Thang máy xuống đến nơi, Phó Nhàn Linh đi sau vài người, cậu cũng đi theo cô , còn lễ phép chào hỏi mấy người rồi tạm biệt.
Phó Nhàn Linh đi tới siêu thị mới quay đầu lại nhìn, Vu Hướng Tây vẫn đi theo cô.
Cô nhìn xung quanh, khẽ nhíu mày hỏi "Cậu còn chuyện gì muốn nói sao?" Cậu thanh niên cúi đầu, ánh mắt có chút bi thương như chú chó bị bỏ rơi, nhỏ nhẹ hỏi cô "Chị rất ghét tôi sao?" Phó Nhàn Linh cảm giác như mình