Lục Thất đều từng đấu với Vệ Xuyến và An Quân, cho nên khá hiểu trình độ của hai người, mặc dù An Quân chơi rất giỏi nhưng so với Vệ Xuyến vẫn kém hơn nữa điểm!
“Yên tâm đi, sẽ không làm cậu thất vọng đâu!” An Quân nở nụ cười, đôi mắt đen lấp lánh, càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc.
Lục Thất sững sờ___ a a a anh không quan trọng thắng hay thua mà!
“Đi nhanh một chút, đừng tưởng kéo dài thời gian thì có thể trốn được!” Vệ Xuyến nheo mắt, mấy sợi tóc tán loạn trên trán kỳ lạ không nói ra được.
…
Chủ của phòng bi – a là Lục Thất
Khi Lục Thất vẫn là Lục đại thiếu gia, nơi này cũng chỉ là một nơi để Lục Thất thường xuyên đến chơi.
Nhưng bây giờ một khi nghèo túng, phòng bi – a này thành nguồn cung cấp tiền sinh hoạt và học phí cho Lục Thất.
An Quân đi sau lưng Lục Thất, nhìn Lục Thất lấy chìa khóa ra mở cửa, con ngươi sáng ngời của cô chợt lóe lên ánh đen___ Thất ca, thứ thuộc về cậu, tôi sẽ từ từ giúp cậu lấy về!
…
“Đừng nói tôi bắt nạt cậu, cây cơ để cậu chọn!” Vệ Xuyến chỉ chỉ cây cơ trên giá, khóe miệng khẽ nở nụ cười.
An Quân tiện tay cầm một cái, liếc nhìn từ trên xuống dưới, “Cái này đi!”
Vệ Xuyến hơi nheo mắt nhìn, thuận thế cầm một cây cơ, mọt tay đút túi nhìn An Quân, “Chơi bi – a lỗ sap?”
“Ừ!”
“Được, bắt đầu!”
…
Mà lúc này, cách phòng bi – a đó không xa có một chiếc xe việt dã Land Rover màu đen dừng kaji.
Một đôi mắt tràn ý cười giờ phút này đảo qua bàn bi – a, đôi môi mỏng nhếch lên, tóc màu bạch kim càng chói mắt.
“Cô bé kia chính là An Quân?”
“Vâng, Tần thiếu!”
Nụ cười trên mặt Tần Mặc càng thêm sâu, “Không ngờ cháu trai, cháu gái của Vệ Hàn Tước có quan hệ không tệ… hay lawsm1’
“Tần thiếu, muốn ra tay sao?”
Tần Mặc đưa tay ra theo bản năng, lúc vừa định mở miệng, bất ngờ nhìn thấy một chiếc xe Hummer quân đội dừng ở bên cạnh đường cách đó không xa.
Mà chiếc xe và biển số đặc biệt kia, cả Cẩm Đô tuyệt đối tìm không ra chiếc thứ hai…
Đôi mắt Tần Mặc cong thành lưỡi liềm___ Vệ Hàn Tước lại tới?
Càng ngày càng vui nha!
Cô nhóc này thuận tay trái sao?
“Mẹ nó, Vệ thiếu, cậu cũng quá gian xảo đấy!” đến lúc Lục Thất thấy rõ hình trên bàn, lo lắng suýt chút nữa nhảy lên.
Vệ Xuyến một tay chống vào cây cơ, nghiêng đầu nhìn An Quân, mái tóc lưa thưa được tỉa mỏng đúng là phiền toái,che đi đôi mắt của anh, “Trùng hợp mà thôi!”
Trùng hợp cái đầu cậu ấy!
Lục Thất bị xa làm tức đến giậm chân, lại không làm gì được, không khỏi lo lắng nhìn An Quân.
Ngay từ lúc chơi, Vệ Xuyến giành được nhiều quyền đánh bóng, sau đó liên tục bỏ túi hai quả bóng, lúc chuẩn bị đánh quả thứ ba, những quả bóng ở bàn bị xáo trộn, tất cả những bi thuộc về An Quân gần như dán vào bi chủ, muốn đánh trúng vào lỗ, chính là chuyện không thể nào.
Bởi vì Vệ Xuyến phạm quy, quyền chọc bi thuộc về An Quân!
…
Vệ Xuyến này, lại có chút bản lĩnh.
Khóe miệng An Quân hơi cười nhẹ, sờ lên cán cây theo thói quen, nhìn lướt qua thế cục trên mặt bàn, lúc này mới tìm được đúng góc độ, ra cán!
Chỉ nghe “Bang” một tiếng, bi chủ bị An Quân chọc bỗng đi một đường xong uyển chuyển đụng phải một bi, sau đó là tiếng bi rơi vào lỗ.
“Hay!” Lục Thất đầy hưng phấn rống lên một tiếng, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh.
“Má, An An… Cầu vừa rồi của cậu là cầu xoáy sao? Quá lợi hại!” Lục Thất giật mình, vẻ mặt kích động.
Vệ Xuyến không khỏi hừ một tiếng___ Cầu xoáy mà thôi….
Nhưng Vệ Xuyến khinh thường thì khinh thường, với năng lực của rất chắc chắn, chí ít với cầu xoáy như vậy muốn đánh được, ít nhất phải luyện một năm rồi.
“Ha ha ha, Vệ thiếu, cậu xui xẻo rồi… An An, nhanh, đánh cho bảy bi cũng vào lỗ đi, xem cậu ta còn đắc ý thế nào nữa!”
Lục Thất nhớ tới lần đầu tiên mình đánh bi – a với Vệ Xuyến, bảy bi vào lỗ liên tiếp khiến Vệ Xuyến đến cơ hội sờ cán cũng không có, thế nhưng cũng chỉ có lần ấy…
Bởi vì từ đó về sau, bị đánh đến không thắng nổi vẫn luôn là Lục Thất…