Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, Lục Thất muốn khóc thầm.
An Quân cười nhẹ, con ngươi nửa cong, “Được, báo thù cho cậu!”
Vệ Xuyến nghe vậy, không khỏi hừ lạnh, “Khẩu khí lớn thật! Cũng không sợ cắn phải lưỡi à!”
Sở dĩ bi kia vừa vào lỗ cũng chỉ là một cầu xoáy!
Hơn nữa, bi kia cũng là bi duy nhất trên bàn có thể đánh được, tất cả bi tiếp theo đều bị cản, muốn chọc trúng cầu mình trừ khi là chọc bi chủ bay được…
…
An Quân không thèm để ý mỉm cười, ánh mắt lại rơi xuống mặt bàn, ngón tay vô thức vuốt ve cán cơ, hiển nhiên là đang tự hỏi góc độ chọc bi.
An Quân nhanh chóng lấy cơ đi đến bên kia bàn, ngay lúc cúi người xuống, tư thế của An Quân đã thay đổi….
Mà cây cơ ban đầu cầm bên tay phải bất ngờ đổi sang tay trái!
Lục Thất không khỏi mở to mắt nhìn___ tình huống gì đây?
Đổi tay rồi?
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ An Quân thuận tay trái?
… Thuận tay trái!
Hả hả hả!
Thật hay giả?
Đôi mắt của Lục Thất suýt chút nữa lồi ra ngoài!
Trái tim kích động gần như muốn nhảy ra ngoài!
…
Đôi mắt Vệ Xuyến nhắm lại, tay ban đầu vuốt ve cây cơ dừng lại, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn An Quân trước mắt, chậm rãi đứng thẳng eo.
Cho nên…
Cô nhóc này thuận tay trái sao?
Lực mạnh, thấu, dứt khoát!
“bang”
Một bi vào lỗ.
Hai người Lục Thất và Vệ Xuyến cùng mở to mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
Bi …
Vậy mà bi…
Bay lên rồi?
Đụ má!
Một cú chọc kia thực sự quá nhanh, chỉ người quan sát trận đánh mới có thể thấy được khoảnh khắc kia, khả năng khống chế cây cơ tuyệt vời của An Quân.
Dường như trong lúc không để ý tất cả đều kết thúc…
Mà lúc hai người Lục Thất, Vệ Xuyến vô thức hồi tưởng lại, hình ảnh được tách ra, mỗi một cảnh đều làm lòng người sốc!
Trong nháy máy đó thời gian như bị kéo dài, đóng băng một cách kỳ lại, từng cảnh từng cảnh như một bộ phim quay chậm.
Đầu cán chạm bi chủ trong nháy mắt, bi chủ xoay tròn đột nhiên nhảy lên, lúc rơi xuống trong chop mắt chạm trúng bi…
Vào lỗ!
…
“An An, cậu quá trâu bò! Chết tiệt, đây là pha chọc bi trong truyền thuyết sao?” Lục Thất kích động hai mắt sáng bừng.
A a a, An An nhà ta lợi hại quá!
Thả tim, thả tim!
Hả?
Đây là An An nhà ta sao?
Lục Thất mặt mờ mịt trừng mắt nhìn, lập tức hưng phấn nhảy lên.
Được rồi, không cần để ý chi tiết này!