⬅ Trước Tiếp ➡
Kinh khủng hơn là hai người này luôn luôn lửa nước bất hòa, sao hôm nay lại đụng mặt nhau rồi?
“Này? Sao Tần thiếu lại đi rồi thế?”. Lục Thất không khỏi nhón chân lên, cho đến khi chiếc Land Rover màu đen kia biến mất ở góc chợ nông sản, cậu ta mới thu hồi ánh mắt với vẻ mặt khó hiểu.
Ánh mắt của ba người An Quân, Vệ Xuyến và Lục Thất không khỏi nhìn lên người Vệ Hàn Tước, cho dù cách nhau khoảng cách rất xa, nhưng ba người vẫn có thể cảm nhận được áp lực dồn nén đến từ ánh mắt kia.
Cung Tuấn vô thức ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Vệ Hàn Tước, rồi vội vã đi về phía đám người An Quân.
Rất nhanh, An Quân, Vệ Xuyến và Lục Thất đều ngoan ngoãn đi theo sau Cung Tuấn.
“Chú nhỏ!”. Vệ Xuyến rũ mắt, giọng nói hờ hững.
Lục Thất vẻ mặt cung kính gọi một tiếng “Tước gia”, rồi lùi sang một bên.
Mà An Quẩn thì lẳng lặng đứng bên cạnh Lục Thất, dùng hết sức để giảm cảm giác tồn tại của mình.
Không nhìn thấy mình…
Không nhìn thấy mình…
Vệ Hàn Tước lạnh lùng liếc nhìn An Quân một cái, ánh mắt vô cùng áp bức ép lên người An Quân, đè đến mức An Quân có chút thở không nổi.
“Làm sao? Không biết chào người khác à?”.
Vệ Xuyến gần như vô thức ngẩng đầu nhìn Vệ Hàn Tước, lúc thấy Vệ Hàn Tước nhìn lên người An Quân, cậu ta không khỏi sửng sốt…
Cậu ta lập tức mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt không dám tin…
An Quân thầm trợn mắt trong lòng, chỉ có thể kiên trì mở miệng: “Chú nhỏ…”.
Chú…chú nhỏ?
Vệ Xuyến và Lục Thất không thể tin nổi nhìn An Quân, quả thật không dám tin vào tai mình.
An Quân thế mà lại gọi Vệ Hàn Tước là chú nhỏ?
Đây…đây rốt cuộc là tình huống gì?
Vệ Xuyến vô thức quay đầu nhìn An Quân, bỗng nhiên nhớ tới trước khi làm con thừa tự cho Vệ gia thì Vệ Hàn Tước…mang họ An.
Vệ Hàn Tước xốc mi mắt lên một cái, nhàn nhạt nhìn lướt qua Vệ Xuyến, rồi ngay lập tức nhìn lên người An Quân, kiêu ngạo nói: “Gọi!”.
An Quân:…
Vệ Xuyến:…
“Anh trai!”. Hai chữ này gần như là ép ra từ giữa kẽ răng.
Mẹ nó chứ! Bà đây bây giờ tâm hồn đã 28 tuổi rồi, gọi Vệ Hàn Tước một tiếng “chú nhỏ” thì cũng cho qua đi, dù sao thì cũng có huyết thống đấy, nhưng mà, cái thằng nhóc còn hôi mùi sữa Vệ Xuyến này mà cũng phải gọi là “anh trai” cái quái gì chứ hả?!
Vệ Xuyến không khỏi cắn răng…quả nhiên!
Vệ Hàn Tước nghiêng người, một tay đè lên đầu An Quân, hơi thở khiến người ta khó có thể đến gần, giọng nói trầm thấp từ tính: “Ngoan!”.
An Quân:…
Bây giờ An Quân buồn bực muốn thổ huyết, đương nhiên không biết Cung Tuấn ở sau lưng Vệ Hàn Tước có vẻ mặt thế nào…
Tước gia…anh thế mà lại sờ soạng đầu của An Quân?
Tước gia gần đây không phải là không gần nữ sắc sao?
Cho dù quan hệ của hai người là chú cháu máu mủ, nhưng mà, An Quân xét cho cùng cũng là phụ nữ mà…
Huống gì, lần đó Tước gia còn chủ động gọi điện thoại cho An Quân, cộng thêm lần này thì đã là lần thứ hai rồi…
Chẳng lẽ đây chính sự mờ ám đáng sợ của huyết thống sao?
Hơn nữa, có một sự thật không thể phủ nhận-Tước gia đối với đại tiểu thư An gia này, suy cho cùng vẫn khác…
Cháu không phải là người kén ăn.
“Đánh bi-a không tệ!”. Vệ Hàn Tước nhìn về phía An Quân vẻ mặt ngoan ngoãn yên tĩnh, giọng hơi trầm xuống, mang theo từ tính.
Lúc này An Quân thật sự không biết nên dùng vẻ mặt gì để diễn tả, dứt khoát cúi đầu giả vờ thẹn thùng.
“Hừ!”. Vệ Xuyến không khỏi hừ lạnh một tiếng, không hiểu sao cảm thấy bộ dạng của An Quân lúc này rất chướng mắt, vừa rồi lúc đánh cậu ta thì không hề nương tay chút nào, ở trước mặt chú nhỏ thì ngoan như con mèo!
Vệ Hàn Tước nhàn nhạt nhìn lướt qua Vệ Xuyến: “Còn có hơn một tháng nữa là thi tốt nghiệp trung học, còn nhớ mình nói gì không!?”.
Vệ Xuyến không khỏi lạnh toát sống lưng, cho dù cậu ta luôn nhìn người chú nhỏ không có nửa chút quan hệ huyết thống này không vừa mắt, nhưng mà ở trước mặt anh, Vệ Xuyến vẫn cảm thấy run sợ từ tận đáy lòng.
…Không thi nổi đại học thì đi làm lính!
Đương nhiên nhớ rõ!
Vệ Xuyến cắn răng, quay đầu sang một bên.
⬅ Trước Tiếp ➡