Vệ Hàn Tước khẽ nhíu mày một cái, ánh mắt nhìn Vệ Xuyến dần dần lạnh xuống, chẳng qua là, lúc mắt nhìn đến An Quân đang “mắt nhìn mũi mũi nhìn tim” ở bên cạnh, ánh mắt mới ấm trở lại.
Xem ra một số người nói không sai, cháu gái quả nhiên đáng yêu hơn cháu trai rất nhiều…
“Các cháu sao lại ở đây?”. Vệ Hàn Tước vô thức liếc nhìn đồng hồ một cái: “Bây giờ là mười một giờ…”.
“Ngày hôm nay kiểm tra, bọn cháu nộp bài thi trước giờ!”. An Quân vội vàng nói.
Vệ Hàn Tước lạnh lùng liếc mắt nhìn Vệ Xuyến và Lục Thất một cái, khiến hai người không khỏi rụt cổ lại, sống lưng trở nên lạnh toát.
Hu hu, ánh mắt của chú nhỏ thật đáng sợ…
“Buổi chiều mấy giờ bắt đầu kiểm tra?”.
“Một giờ”. An Quân mặc dù nghi hoặc trong lòng, nhưng vẫn thành thật trả lời.
Vệ Hàn Tước xoay người đi về phía chiếc Hummer quân dụng ở sau lưng: “Đi thôi, dẫn các cháu đi ăn cơm!”.
An Quân, Vệ Xuyến và Lục Thất hai mặt nhìn nhau…ăn cơm?
Có thể nào không đi được không?
…
Khách sạn Húc Thăng được xem là nơi cao cấp nhất gần trường trung học số 1 ở Cẩm Đô, Vệ Xuyến và Lục Thất là khách quen ở đây, An Quân thì lại tới đây lần đầu tiên.
Vì Cung Tuấn đã chào hỏi với khách sạn trước ở trên đường đi, cho nên chiếc Hummer còn chưa lái vào khách sạn Húc Thăng thì từ rất xa đã nhìn thấy hai hàng người phục vụ mặc áo đỏ quần đen đứng trước cửa khách sạn rồi, khiến mọi người không khỏi dừng chân nhìn lại, nhao nhao suy đoán rằng rốt cuộc có nhân vật lớn nào tới…
Nhìn thấy chiếc Hummer việt dã quân dụng lái vào, một người trung niên mặc Âu phục dùng vẻ mặt tươi cười bước lên nghênh đón, thuận thế mở cửa xe, gương mặt cung kính nói: “Tước gia, phòng VIP lầu chót đã chuẩn bị xong rồi, ngày hôm nay vừa nhập được một ít rượu vang, ngài có muốn nếm thử không?”.
Ngay khi giọng nói của người quản lý cất lên, lập tức thoáng nhìn thấy ba học sinh mặc đồng phục học sinh bước từ trên xe xuống.
Trong đó có Vệ Xuyến và Lục Thất là khách quen, quản lý đương nhiên biết, nhưng mà cô gái đó…
“Có kiêng ăn cái gì không?”. Vệ Hàn Tước quay đầu nhìn An Quân.
Trong chớp mắt, ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn về phía An Quân, nghẹn họng nhìn trân trối…
Tước gia thế mà lại chủ động hỏi người ta có kiêng ăn gì hay không?
Lỗ tai xuất hiện ảo giác sao?
Cô bé này là thần thánh phương nào đây?
…
An Quân đời trước gần như không qua lại gì với Vệ Hàn Tước, nhưng mà, cô cũng biết Vệ Hàn Tước luôn luôn lạnh lẽo vô tình, cách xa người ngoài ngàn dặm.
Cái chuyện chủ động hỏi người ta có ăn kiêng hay không này, tuyệt đối không thể nào xảy ra.
Chẳng qua, lúc này cô cũng không kịp suy nghĩ là vì sao Vệ Hàn Tước lại bất ngờ sửa tính thế, cong môi nở nụ cười, đôi con ngươi trong suốt như nước sáng ngời rực rỡ.
“Không có, cháu không phải là người kén ăn!”.
Không có so sánh thì sẽ không có đau thương.
Vệ Hàn Tước gật đầu, nhìn quản lý khách sạn trước mặt: “Nguyên tắc cũ!”.
“Vâng, Tước gia!”. Quản lý vội vàng thu mắt, gật đầu đáp ứng.
Thấy Vệ Hàn Tước và quản lý cùng đi vào trong phòng, lúc này Lục Thất mới nắm bắt cơ hội tiến tới bên người An Quân, thấp giọng nói: “An An, Tước gia…Tước gia thật sự là chú của cậu sao?”.
Vệ Xuyến nghe thế, đôi mắt phượng cũng híp lại liếc qua.
“Ừm”. An Quân gật đầu.
Nếu dựa vào tính cách của An Quân, tuyệt đối sẽ không thừa nhận, nhưng mà, chuyện ngày hôm nay đã phát triển đến mức này, cô có muốn phủ nhận cũng không thể được, chẳng bằng sảng khoái thừa nhận đi.
Lục Thất nhất thời trừng lớn mắt, cho dù trước đó cậu ta đã chắc chắn sự thật này, nhưng mà bây giờ nghe được đáp án từ An Quân, cậu ta vẫn cảm thấy khiếp sợ như cũ.
Thì ra cái tin đồn kia là thật!
…Tước gia thế mà lại thật sự không phải là người của Vệ gia!
…
Ngay lúc này,Vệ Hàn Tước đi tới cửa thì quay đầu, đúng lúc nhìn thấy Lục Thất kề sát bên An Quân thấp giọng nói nhỏ, Vệ Xuyến ở bên cạnh cũng nhìn về phía An Quân.
Ba người đều mặc đồng phục học sinh của trường trung học số 1 Cẩm Đô, đều là tuấn nam mỹ nữ, hình ảnh đẹp đẽ hoàn hảo không nói nên lời.
Chẳng qua là, đứa trẻ ở cái tuổi này cũng dễ phạm sai lầm…
Ánh mắt Vệ Hàn Tước lạnh xuống: “Còn muốn ăn cơm nữa không?”.
Khí tràng của Vệ Hàn Tước mở rộng ra, một cảm giác áp lực kinh người như một ngọn núi lớn đè xuống, làm cho ba người vốn vẫn đang châu đầu ghé tai nhất thời im bặt, vội vã đi vào phòng.
Không thể không nói, cách bày trí trong phòng riêng cao cấp nhất thật sự là người bình thường không thể tiếp nhận nổi, Vệ Xuyến mặc dù là đại thiếu gia Vệ gia, nhưng mà, căn phòng này thật sự mới vào lần đầu tiên.