An Quân vội vàng lắc đầu: “Cháu không phải đến nói chuyện này...”
Vệ Hàn Tước hơi nhướng mày, nét mặt hơi thắc mắc.
An Quân nhớ lại chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, sau cùng hít sâu một hơi: “Chú nhỏ, chú phải chú ý an toàn, nhớ là phải mặc áo chống đạn!”
Cô nói thử xem, cô sai ở chỗ nào?
Vệ Hàn Tước kinh ngạc chớp mắt, sau đó lại gật gật đầu. “được.”
An Quân nhìn Vệ Hàn Tước cười sáng láng, con ngươi cũng lấp lánh, “Đừng quên đó tiểu thúc, cháu đợi chú quay lại.”
“Được.”
Vệ Hàn Tước thu hồi tầm mắt, hướng về phía Cung Tuấn nói: “Lái xe đi!”
An Quân nhìn theo hướng xe của Vệ Hàn Tước đi xa, lại nhìn thấy một bóng hình mảnh khảnh xinh đẹp đang đi đến lại.
Cô chớp chớp mắt----- là An Thiến?!
“Chị…” An Thiến rụt rè nhìn về phía An Quân, bộ dạng trông vô cùng ủy khuất.
An Quân không khỏi cười khẩy một tiếng, cô quay người muốn rời đi.
An Thiến thấy vậy thì cuống cả lên, vội vàng đuổi theo An Quân, cô ta túm lấy cánh tay áo của An Quân, “Chị ơi, chị, chị đừng đi… em biết sai rồi…”
An Quân lạnh lùng thản nhiên nhìn về phía An Thiến, “Biết sai rồi? Vậy em nói thử xem, em sai ở chỗ nào?”
An Thiến không khói sửng sốt, cô ta hiển nhiên không ngờ tới An Quân lại hỏi câu này, vô ý thức nuột một ngụm nước bọt, lúc này cô ta mới vội vàng đáp: “Em… em không nên cùng Thượng… cùng với Từ Thượng Minh đi gần nhau như vậy… nhưng mà, chị, chị phải tin em, đều do Tự Thượng Minh chủ động theo đuổi em, em... “
Không đợi An Thiến nói hết, vẻ mặt của An Quân liền không còn kiên nhẫn, cô khoác tay áo, rõ ràng không muốn tiếp tục nghe An Thiến nói nữa.
Cô sợ nếu tiếp tục nghe cô sẽ nôn ra mất!
“Nói đi, tới tìm tôi có chuyện gì?” ánh mắt An Quân lạnh lùng nghiêm nghị, con ngươi đen láy như viên ngọc đen, phảng phất như có thể nhìn thấu được tâm tư của người khác.
“Em… em đến lấy chìa khóa nhà.” An Thiến chớp mắt nói.
Nụ cười trên mặt An Thiến bất giác cũng cứng đờ, cô ta không nhịn được oán hận mà thu chặt tay lại thành nắm đấm.
Ổ Khóa nhà đã sớm bị cô ta thay rồi, chìa khóa trên tay An Quân hiện tại chỉ là một đống sắt vụn, cô ta đương nhiên không đến đây để lấy chìa khóa.
Sỡ dĩ con người hèn hạ này đến tìm An Quân, chẳng qua chỉ vì muốn tìm thứ mà cô ta cần mà thôi.
….
Nghĩ đến đây, con ngươi An Thiến lóe lên, cô ta đột nhiên ra sức bổ nhào về phía An Quân.
Động tác của An Thiến bất thình lình, An Quân bất ngờ không phản ứng kịp bị An Thiến túm lấy tóc, đợi khi kịp phản ứng lại, dùng sức trên tay, đột nhiên một tiếng “Răng rắc” giòn giã vang lên, ngay sau đó là tiếng hét thê thảm của An Thiến.
An Quân lạnh lùng nhìn về phía An Thiến đang nằm trên mắt ôm lấy cổ tay liên tục kêu gào thảm thiết, cô theo bản năng nâng tay lên xoa xoa lớp da đầu vừa bị An Thiến túm lấy, âm thanh phát ra càng lúc càng lạnh, lạnh đến thấu xương tủy, “An Thiến, cô tốt nhất là nên thành thật một chút, lần này chỉ là bẻ gãy một cánh tay, nếu lần sau còn dám trêu chọc đến tôi, tôi sẽ cắt đứt gân của cô!”
Nói xong, An Quân không thèm nhìn đến An Thiến, cô quay người đi về hướng ký túc xá.
An Thiến khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn trừng mắt nhìn theo bóng lưng của An Quân, cuối cùng tầm mắt lại rơi vào cổ tay vừa bị An Quân bẻ gãy, trên tay còn nắm năm sáu sợi tóc đen vừa bứt được từ trên đầu An Quân xuống…
“An Quân, thống khổ nhục nhã ngày hôm nay, sau này tôi sẽ trả lại cho cô gấp mười gấp trăm lần như vậy!”
Mà ngay lúc này, Vệ Hàn Tước quay về nhìn theo hướng An Thiến đang vật lộn đứng dậy, thấy cô đang dùng bàn tay lành lặn còn lại, đem mớ tóc ở bên tay bên kia lấy ra rồi cho vào một túi nhựa…
Cung Tuấn vẻ mặt hoài nghi, quay đầu nhìn Vệ Hàn Tước, “Tước thiếu…”
Vệ Hàn Tước thản nhiên thu lại tầm mắt, “Đi thôi!”
An Quân chính là tiểu thư năm đó bị thất lạc của Phó gia…
An Thiến cắn răng đi về phía cổng trường, dọc đường đi cô liên tục bị bạn học chỉ trò sau lưng, ánh mắt khinh thường trào phúng.
“Đó không phải là An Thiến sao? Không phải bị đuổi học rồi sao? Sao còn ở trường chứ?”
“An Thiến này lớn lên cũng khá xinh đẹp đấy…”
“Thấy đẹp thì nhào tới đi! Ha ha ha…”
“Tao không cần, mày muốn thì mày đi đi..”
An Thiến cúi đầu bước nhanh về phía cổng, cả mặt đều đỏ cả lên, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Thời điểm này, học sinh cấp ba lên giường với người khác là một chuyện vô cùng đáng mất mặt.
Tuy rằng đêm hôm đó là An Thiến chủ động câu dẫn Từ Thượng Minh, nhưng mà, đối với An Thiến mà nói, cô có gan làm ra chuyện này, không đại biểu cho việc cô có thể chấp nhận được ánh mắt chỉ trỏ của mọi người xung quanh.
….
Khó khăn lắm mới đi ra đến cổng, An Thiến đương nhiên không lưu lại đây một giây phút nào nữa, cô ngay lập tức gọi ngay một chiếc taxi bên đường.