“Đi đến bệnh viện gần nhất!” An Thiến ôm lấy cánh tay bị bẻ gãy, đau đến sắc mặt trắng bệch.
Tài xế taxi một bên khởi động xe, một bên xuyên qua tấm kình chiếu hậu nhìn An Thiến, “Tiểu cô nương bị thương rồi à? Có phải ở trên trường bị ai ức hiếp không?”
An Thiến mặt trắng không còn chút máu nóng nảy nhìn tài xế, “Liên quan gì đến ông, nhanh lái xe đi!”
“Ai, cái cô gái này…” tài xế Taxi chau mày, thấy An Thiến quay đầu sang một bên, không khỏi hừ lạnh một tiếng----- thật là đem lòng tốt của người khác biến thành lòng lang dạ thú, đúng là xứng đáng bị đánh.
Rất nhanh An Thiến đã đến trước cửa bệnh viện, tài xế Taxi sau khi nhận tiền xong, liền trực tiếp để cô trước cổng bệnh viện, đạp chân ga nghênh ngang rời đi.
Tay của An Thiện hiện tại vô cùng đau đớn, đương nhiên cô ta không có tâm tình cùng tài xế tranh luận nữa, cô ta chịu đựng đau đi vào bên trong bệnh viện.
….
Đợi đến khi ý tá xử lý xong miệng vết thương cho An Thiến thì đã là một tiếng sau.
An Thiến nhìn lớp thạch cao trên tay phải mình, trong mắt tràn đầy sự hận thù.
Cô ta không ngờ được sức lực của An Quân có thể lớn đến như vậy, cứ vậy mà đem cổ tay của cô ta bẻ gãy!
Hơn nữa, nghe y tá nói, vết thương này của cô ta muốn khỏi hẳn thì cần ít nhất là một tháng!
“An Quân, cô đợi đó cho tôi!” An Thiến nghiến răng nghiến lợi nói, “Đợi khi tôi trở thành thiên kim đại tiểu thư của Phó gia, nhất định sẽ khiến cho cô sống không bằng chết!”
An Thiến hít một hơi, đem một bụng oán hận ép xuống, lấy điện thoại từ trong túi ra, dùng tay trái không thành thạo kết nối cuộc gọi.
“Alo, Phó tiên sinh, là tôi An Thiến đây, tôi đã khỏe rồi, tôi đồng ý làm giám định ADN…”
“Được, cô hiện tại đang ở đâu, tôi đến đón cô ngay!” Phó Nhất Minh lên tiếng khó nén được sự kích động.
An Thiến nhanh chóng nói địa chỉ bệnh viện cho Phó Nhất Minh.
“Được, ở đó đợi tôi.”
….
An Thiến cúp điện thoại của Phó Nhất Minh, hít một hơi thật sâu, cô vô thức chạm lên sợi dây chuyền pha lê trên cổ, trong đầu hiện lên cảnh tượng tối hôm qua Phó Nhất Minh chạy nhanh về phía cô.
An Thiến nằm mơ cũng không ngờ được, dây chuyền mà An Quân cho cô ta lại là tín vật của Phó gia.
Nghĩ đến những lời trước kia thím ba từng nói qua với cô ta, An Thiến càng thêm khẳng định, An Quân chính là tiểu thư mất tích năm đó của Phó gia…
An Thiến hít sâu một hơi, tay trái xoa xoa túi nhựa đặt trong túi áo, bên trong có chứa tóc của An Quân mà cô vừa bứt được từ lúc nãy…
Phó gia…
Không! Đương kim đại tiểu thư của Phó gia, chỉ có thể là cô… An Thiến!
An Thiến vô thức nắm chặt bàn tay lại, đôi mắt lóe sáng lấp lánh…
….
Vệ Hàn Tước mất tích
Chớp mắt một cái, cách kỳ thì chỉ còn hai ngày, Vệ Hàn Tước đã rời đi được một tháng.
An Quân đi tìm Cung Tuấn, nhưng mà Cung Tuấn cũng không có bất kỳ tin tức gì của Vệ Hàn Tước.
Chẳng qua, đối với An Quân mà nói, không có tin tức gì chính là tin tức tốt nhất, bởi vì nếu như Vệ Hàn Tước xảy ra chuyện, chắc chắn Vệ gia sẽ nhận được tin tức trước tiên.
An Thiến nhớ ở đời trước, Vệ Hàn Tước xảy ra chuyện là trong khoảng thời gian cô thi, viên đạn suýt chút nữa thì bắn vào tim, ước chừng phải dưỡng một khoảng thời gian khá dài thì mới có thể bình phục lại.
Mà cùng lúc đó, Tần Mặc lợi dụng chú hai, chú ba ở sau lưng tính kế Vệ Hàn Tước, Vệ Hàn Tước vì chuyện đó mà tổn thương nguyên khí nặng nề.
Có điều, lúc đó cô chắc là đã xuất ngoại rồi…
….
“An An, nghĩ gì đó?” Lục Thất tùy ý lau mặt, bởi vì mới vận động xong, cả người tỏa sáng, tràn ngập hơi thở thanh xuân, khiến cho tất các bạn nữ bên ngoài sân bóng rổ che miệng hét chói tai.
“Không có gì..” An Quân rất nhanh hồi phục tinh thần lại, cô lắc lắc đầu.
Lục Thất biết, cô đang lo lắng cho Hàn Vệ Tước.
Anh ta nghe Vệ Xuyên nói, Vệ Hàn Tước đã mất tích được một tháng rồi, từ lần rời trường trước đó đến giờ vẫn chưa xuất hiện---- sống chết không rõ.
An Quân là cháu gái của Vệ Hàn Tước, lo lắng cho chú của mình cũng là lẽ thường tình mà thôi.
“Ngày mốt là thi sát hạch rồi, thế nào? Căng thẳng hả?” Lục Thất vừa lau mồ hôi vừa cười hà hà nhìn An Quân.
“Không căng thẳng!” An Quân nhếch môi cười, căng thẳng gì chứ, đều đã trải qua một lần rồi!
“Cũng đúng, cậu chính là học bá của Nhất Trung mà, chắc chắn là không căng thẳng rồi!” Lục Thất cười nói.
Từ lúc An Quân bị gọi đến phòng giáo viên trở đi, tất cả những bài kiểm tra lớn nhỏ cô đều đạt được điểm cao nhất, cơ hồ như mỗi bài kiểm tra gần như đạt được điểm tuyệt đối, triệt để cầm lấy vị trí học bá trường Nhất Trung.
“Đúng rồi, cậu nghe gì chưa? Học trưởng của trường chúng ta đã thay người rồi…” Lục Thất khuôn mặt huyền bí hướng về phía An Quân chớp chớp mắt, đôi mắt hoa đào lấp lánh sáng, “Nghe nói cái đống ** mà lần trước cậu đem ra, bị người bên trên biết được rồi, trong nội bộ tiết lộ ra là La Mỹ Linh đâm chọt lên…”