⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Kinh Thần chạm nhẹ vào một lọn tóc của cô rồi vuốt nó ra sau tai. Toàn bộ khuôn mặt cô lập tức lộ rõ dưới ánh đèn.
"Em biết bơi không?"
Cô lắc đầu, lần này rất dứt khoát “Không biết."
"Vậy để tôi dạy em."
Ngón tay hắn khẽ lướt qua dái tai cô, bàn tay chai sần vì công việc, không quá thô cũng không quá mịn, nhưng đủ để khiến mỗi nơi hắn chạm vào đều trở nên cực kỳ nhạy cảm.
Tim cô như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Một lát sau, Chu Kinh Thần xòe bàn tay để lộ ra một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu đính ngọc trai.
"Quá cẩu thả."
Thì ra cô quên tháo nó ra khi gội đầu, làm nó bị rối vào tóc mà không hay biết.
"Cảm ơn anh."
Trình Hi cài lại chiếc kẹp ngọc trai lên tóc. Viên ngọc tròn trịa, tinh xảo, càng làm nổi bật trán nhỏ nhắn của cô. Chu Kinh Thần nhìn thêm một lần nữa, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc vòng chuông nhỏ nơi cổ chân cô, đáy mắt hắn như có sóng ngầm cuộn trào.
Trình Hi bước theo Chu Kinh Thần ra khỏi thang máy, vừa đến sảnh đã chạm mặt một cặp vợ chồng trung niên. Hai người kia như cố ý dừng lại chờ hắn vậy.
Nếu gặp ngoài đường thì chẳng có gì đáng nói nhưng đây là khách sạn. Hơn nữa, cả hai lại vừa tắm xong, tình huống này rất dễ khiến người ta nghĩ lung tung. Nếu chuyện vợ của Chu Kinh Thần biết hắn "hẹn hò" với một nữ sinh mà nữ sinh đó lại là cô thì chẳng phải càng rối hơn sao?
Trình Hi hoảng loạn quay đầu chạy về hướng ngược lại nhưng bị Chu Kinh Thần nắm tay kéo lại.
"Chạy cái gì?"
"Nhỡ đâu dì Chụ.."
"Em càng tỏ ra chột dạ thì bọn họ càng tò mò, lại càng muốn đoán xem em là ai đấy. Ở đây đầy camera, em nghĩ mình chạy thoát được à?"
Cô cuống đến mức giọng nghẹn ngào “Anh Kinh Thần..."
Kể từ khi trưởng thành, cô chưa bao giờ gọi hắn là "Anh Kinh Thần" nữa.
Cách gọi cũ kỹ, còn hơi ngượng ngập, mang theo sự mềm mại, yếu ớt, khiến người nghe cảm thấy lòng mềm hẳn đi.
Chu Kinh Thần vòng tay ôm lấy cô, khẽ mở áo vest che kín phần thân trên.
Cặp vợ chồng bước đến nở nụ cười “Chu tổng."
"Quản lý Ngụy."
Hóa ra là cấp dưới của hắn.
Trình Hi nép sát vào lồng ngực hắn, không dám động đậy.
"Ngài đến công tác ạ?"
"Giải quyết việc riêng thôi."
"Tuần sau ngài đi công tác, tôi đã chuẩn bị xong tài liệu và gửi cho trợ lý của ngài rồi."
"Phiền ngài quá." Chu Kinh Thần khẽ gật đầụ
"Chu tổng có tin vui sao?"
Chu Kinh Thần vốn định mau chóng kết thúc câu chuyện nhưng vì câu hỏi thêm của đối phương, hắn chậm lại một chút, đáp "Nếu thật có tin vui thì tôi sẽ báo Quản lý Ngụy đầu tiên. Chỉ tiếc là hôm nay chưa phải."
Âm rung trầm thấp trong lồng ngực hắn dội vào tai Trình Hi, khiến cơ thể cô cứng đờ.
Chu Kinh Thần nhận ra cô đã mỏi nhừ, bèn siết chặt tay ôm eo cô, gần như vừa kéo vừa đỡ đưa cô xuống bậc thang rồi đặt vào ghế sau xe.
Xe của cặp vợ chồng kia đỗ ngay sát cạnh, chỉ cách xe của họ nửa mét.
Cửa sổ xe hướng về phía Trình Hi, mà áo vest lại không khép kín nên góc nghiêng của cô vô tình lộ ra qua kẽ hở.
Chu thiếu gia nổi danh là người sạch sẽ, trong sáng, chuyện riêng tư lại càng không bao giờ xuất hiện trên mặt báo. Chính vì vậy mà bất kỳ điều gì mập mờ đều dễ trở thành tâm điểm chú ý.


⬅ Trước Tiếp ➡