⬅ Trước Tiếp ➡

Quản lý Ngụy giả vờ như vô tình liếc nhìn vào, muốn xem rõ người phụ nữ trong lòng hắn là ai. Chu Kinh Thần lập tức điều chỉnh tư thế, giữ lấy đầu Trình Hi áp sát vào bụng mình để vạt áo vest che kín hoàn toàn.
"Quản lý Ngụy, chúng ta không tiện đường đi chung lắm nhỉ?"
Quản lý Nguỵ cũng nhận ra ý tứ trong lời nói của hắn, cũng hiểu ý mỉm cười "Chu tổng à, vậy tôi xin phép đi trước nhé."
Chu Kinh Thần ấn nút kéo kính xe lên.
Trong không gian chật hẹp, ký ức đêm hôm đó ùa về. Hình ảnh cô rưng rưng nước mắt gọi tên hắn từng chữ Chụ.. Kinh... Thần...
Thứ âm thanh ngắt quãng ấy như dòng điện chạy dọc cơ thể hắn, khiến từng thớ cơ co thắt.
Chu Kinh Thần hạ kính xe xuống, để cơn gió lạnh buốt từ Tây Bắc ùa vào, thổi tan những suy nghĩ mơ hồ trong đầu “Ngồi dậy đi."
Trình Hi vốn đã mỏi nhừ đến cứng cả cổ, nghe vậy thì lập tức bật dậy ngay “Họ nhìn thấy em rõ không?"
"Nhìn rõ rồi."
Cô tái mặt, sắc trắng đến lạnh lẽo.
“Dọa em thôi.” Hắn bất ngờ bật cười, giọng trầm thấp “Nhát gan thật.”
Chu Kinh Thần không phải người hay cười, mà Trình Hi thì ít khi gặp hắn. Suốt cả năm, có khi cô chẳng nhìn thấy hắn cười lấy một lần. Vậy mà hôm nay, hắn lại nở một nụ cười thoáng qua, nhanh như một cơn gió vậy.
“Anh không sợ dì Chu, nhưng em thì sợ.”
Hắn cởi áo vest, ném lên ghế phụ lái. Quá trình cử động khiến dây kéo quần hơi bật ra, áo sơ mi nhét trong thắt lưng giờ nhàu nhĩ, cả người toát lên vẻ ngang tàng lộn xộn, nhưng vẫn tràn đầy sức hút.
“Không có gì đáng sợ cả.”
Trong khoang xe, không khí ngập mùi mồ hôi pha lẫn hormone đàn ông, nồng đậm đến ngạt thở.
“Do anh là con trai của nhà họ Chu nên không sợ.” Trình Hi lau mồ hôi tay lên lòng bàn tay, giọng nhỏ dần “Anh phạm sai lầm thì cũng chẳng ai dám trách.”
“Phạm sai lầm gì?”
Đôi mắt đen láy của hắn nhìn cô, sâu như một vực thẳm không đáy. Chỉ cần không cẩn thận là cô sẽ chìm nghỉm trong đó ngay.
Trình Hi cứng họng, không biết nên trả lời thế nào.
Đối với Chu Kinh Thần, có lẽ sai lầm lớn đến đâu cũng chẳng đáng gọi là sai.
Nhưng đối với cô thì khác.
Đó là điều cấm kỵ.
Là trái cấm.
Tất cả đều là sai.
Mọi người sẽ nghĩ cô mưu đồ, vừa từ chối vừa gợi ý.
Rằng cô chỉ muốn bám víu quyền lực và trèo cao.
“Sau này chúng ta nên ít liên lạc lại, cũng đừng tiếp xúc nhiềunan” Trình Hi quay đầu, nhưng câu nói dang dở nghẹn lại.
Chu Kinh Thần nghiêng người về phía cô, đôi môi lướt qua chóp mũi cô. Bản năng mách bảo cô dựa sát vào lưng ghế.
“Lúc nãy em gọi tôi là gì?”
Ngón tay cô bấu chặt ghế da, đôi mắt co lại, mở to trong sự bối rối.
Người đàn ông cúi xuống, gương mặt sát đến nỗi như sắp đè lên cô.
“Sao không gọi lại một lần nữa đi?”
Trình Hi gồng mình chống đỡ, toàn thân căng cứng như dây đàn.
Nếu cô buông lơi thì Chu Kinh Thần cũng sẽ buông lơi. Cả hai sẽ ngã xuống, quấn lấy nhaụ Ban ngày ban mặt, cả hai đều tỉnh táo nên cô không đủ can đảm để vượt qua ranh giới ấy.
Cơ thể cô bắt đầu run lên vì kiệt sức.
Ngược lại, Chu Kinh Thần vẫn thản nhiên như đang chiếm thế thượng phong. Phần eo săn chắc của hắn giữ vững tư thế, áp lực từ cơ thể hắn đè lên cô, vừa nặng nề vừa đầy khao khát.


⬅ Trước Tiếp ➡