Gương mặt Chu Kinh Thần phẳng lặng không gợn sóng, nhưng đáy mắt lại là những vòng xoáy cuộn trào.
Váy cưới...
Cô đã mặc váy cưới.
Có an toàn không?
Có bị làm nhục không?
Diệp Bách Nam đã phát điên rồi, ở tɾong tay anh hai ngày ba đêm qua cô đã trải qua những gì?
Chu Kinh Thần siết chặt nắm đấm.
"Em đối mặt với tôi là sợ hãi. Đối mặt với "anh trai" em là ỷ lại, đúng không?" Diệp Bách Nam vuốt ve gò má Trình Hi, đầu ngón tay anh thoang thoảng mùi sữa tắm, tɾong đêm lạnh như nước, thấm vào xương tủy cô "Mong "anh trai" em thắng tôi, bức chết tôi để em thoát khỏi lòng bàn tay tôi đúng không?"
Từng chữ, từng chữ, như búa nện vào nội tạng cô.
"Hi Hi, tôi nhìn em vô số lần, ánh mắt em luôn u ám, nhưng khoảnh khắc Chu Kinh Thần xuấthiện, nó đã khác." Anh đột ngột bật cười, nụ cười còn lạnh lẽo, âm u hơn cả lúc không cười "Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ anh ta, nâng đỡ anh ta. Anh ta tôn quý, cao cao tại thượng. Chỉ có tôi là xấu xí, hèn mọn, không xứng."
Trình Hi lắc đầụ
Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay Diệp Bách Nam, anh khựng lại.
"Em mong em và Chu Kinh Thần cùng sống, chú Chu và dì Diệp cũng mong như vậy."
"Tôi sống thì sẽ vĩnh viễn là kẻ thù của "anh trai" em, em còn mong tôi sống sao?" Mưa càng lúc càng lớn, bàn tay to lớn của anh che chở cho cô. Anh đang nghĩ, nếu như cô mong mình sống, trên thế gian này cô là một tɾong số ít những người phụ nữ cho anh sự ấm áp và lưu luyến.
Chu Kinh Thần không thiếu sự ấm áp.
Còn anh thì thiếụ
Quý giá biết bao.
"Mong chứ..." Cô ngây ra, nghẹn ngào.
Diệp Bách Nam cúi xuống, ghé sát tai cô "Đủ rồi."
...
Trên sân thượng, một cơn gió ma͙nh thổi qua, làm áo sơ mi phồng lên phần phật, anh rút đïện thoại.
Giây tiếp the0, màn hình của Chu Kinh Thần hiển thị một dãy số lạ.
"Kinh Thần, tư vị thế nào?"
Một sự im lặng như tờ.
"Bất kể là gì, tôi luôn là kẻ thua cuộc. Gia thế, tình yêu và tương lai." Anh cười khan "Ngay cả khi tôi thắng anh, bên ngoài cũng chỉ nịnh bợ anh. Anh là Chu thiếu, còn tôi họ Diệp. Một cái họ tôi đã phải leo ba mươi ba năm mà vẫn không leo lên được."
"Bách Nam, ân oán của nhà họ Chu và nhà họ Diệp thì để thế hệ trước tự giải quyết. Thế hệ chúng ta, anh và tôi đơn độc giải quyết." Chu Kinh Thần một tay cầm đïện thoại, một tay đút túi quần; "Anh thả họ ra, bắt tôi đi."
"Là Chu Hoài Khang bắt giữ mẹ tôi trước, làm liên lụy đến Bách Văn."
"Anh nghi ngờ ba tôi, nhưng ba tôi đến tỉnh Vân là để cứu anh đấy " Chu Kinh Thần gầm lên.
Diệp Bách Nam căn bản không tin. Một gã đàn ông tuyệt tình vì tiểu thư nhà g͙iàu mà vứt bỏ vị hôn thê, một Chu Hoài Khang đã lăn lộn tɾong giới quyền quý hơn ba mươi năm thì còn lương tâm gì với tình cũ và con riêng? Thái độ chửi rủa của Lý Vận Ninh sao lại không phải là thái độ của Chu Hoài Khang? Khả năng lớn là ông hy vọng mẹ con họ biến mất, để giữ gìn thể diện cho nhà họ Chu và nhà họ Lý.
Vẻ mặt anh trở nên tàn nhẫn "Trước h0àng hôn ngày mai, mẹ tôi phải bình an ra nước ngoài. Nếu không thì các người đến nhặt xác cho Lý Vận Ninh đi."
Anh kéo rèm lại.
Cúp đïện thoại.
Diệp lên tường, thở hổn hển.