⬅ Trước Tiếp ➡

Không sao cả, Diệp Gia Lương chết rồi, tập đoàn Diệp thị phá sản rồi, anh đã khuấy đảo nhà họ Diệp đến trời long đất lở... Mối thù tích tụ cả đời cũng đã báo được rồi.
Chỉ cầu mong mẹ được vô ưu, Bách Văn được tɾong sạch.
Anh giật cà vạt ném xuống sàn, xông vào phòng ngủ chính.
Trình Hi không kịp phản ứng, một cơ thể săn chắc và ấm áp đã đè xuống.
Diệp Bách Nam như say rồi, giống như sóng biển dưới cái nắng thiêu đốt, cuồng nhiệt và bất chấp tất cả mà hôn cô.
Cô đẩy ra, co rúm người kháng cự "Bách Nam..."
Anh khuỵu gối, quỳ nửa người trên mép giường, nhìn cô chăm chú.
Ánh mắt bỏng cháy và hoang dã.
Một dáng vẻ h0àn toàn xa lạ, cứng rắn, ℭường tráng.
Rừng rậm không người, sa mạc hoang vu, băng tuyết vùng biên tái... Diệp Bách Nam đã huấn luyện một năm, trở nên sắt thép, ma͙nh mẽ, anh dũng, tính xâm lược như một con sư tử đực. Anh khom lưng, đắm mình tɾong hương tóc của Trình Hi.
Mùi hoa lan.
Cô cảm nhận được một ngọn lửa đang thiêu đốt cô từng tấc một. Khoảnh khắc váy cưới bị lột bỏ, Diệp Bách Nam nói "Hi Hi, đây là đêm tân hôn của chúng ta."
Trình Hi há miệng, cắn vào vai anh.
Mùi máu tanh lan ra giữa môi và răng.
Vai Diệp Bách Nam đau nhói, anh cũng không tiếp tục nữa.
Ngẩng đầụ
Cô tái nhợt, run rẩy.
"Không còn nhiều thời gian nữa đâụ" Đôi mắt anh phản chiếu hình ảnh Trình Hi, và tɾong hình ảnh đó lại phản chiếu một cái tôi nhỏ bé của anh, giằng xé và chìm đắm "Trời sáng rồi... sẽ không còn là đêm tân hôn nữa." Diệp Bách Nam nói đầy ẩn ý, trời sáng, là lúc trời thay đổi "Hi Hi, đi hưởng tuần trăng mật không?"
Trình Hi run rẩy không kìm được.
"Giả sử có cơ hội, cùng tôi đến cảng Victoria. Tôi sẽ chuẩn bị du thuyền hoa hồng cho em, chuẩn bị pháo hoa chín mươi chín phút, trên màn hình khổng lồ của tòa tháp trời bốn mươi tầng, chiếu ảnh cưới của chúng ta." Diệp Bách Nam nằm sấp hồi lâu, không chạm vào cô.
Lại một lúc sau, anh đứng dậy, rời khỏi phòng ngủ.
Trình Hi trấn tĩnh lại một lúc, rồi sợ hãi.
Diệp Bách Nam không thoải mái rồi, anh không dày vò cô, nhưng Chu phu nhân sẽ gặp họa.
Cô xuống giường, ra ngoài.
Phải xoa dịu anh.
Phòng sách.
Khói thuốc lượn lờ.
Bóng lưng người đàn ông cô độc và hiu hắt.
"Chưa ngủ à?" Anh như thể chưa có chuyện gì xảy ra, không trách cứ cô, không bắt nạt cô.
"Em nấu một nồi cháo kê, anh uống không?"
"Ừm."
Cô vào ßếp, nấu cháo, một bát cho anh, một bát cho mình.
Diệp Bách Nam ngồi sau bàn, nhìn cô "Tân nương cắn chồng một miếng, tɾong lòng áy náy nên xuống ßếp bồi thường à?"
Trình Hi im lặng uống cháo.
"Chu Kinh Thần gầy đi nhiều nên em xót à?"
"Anh cũng gầy đi nhiều mà." Cô ngẩng mặt, nhìn anh "Bảo mẫu nói với em là anh đã có một thời gian không được ngủ yên giấc."
Anh cụp mắt, cổ họng hơi khàn "Em qua đây."
Trình Hi đặt thìa xuống, đứng trước mặt anh.
Diệp Bách Nam ôm lấy cô, không liên quan đến tình du͙c, không liên quan đến chiếm hữu, chỉ đơn thuần là sưởi ấm và tìm kiếm chút an ủi từ cô mà thôi.
"Tôi mệt rồi, Hi Hi." Anh nhắm mắt, vùi mặt vào cổ áo cô "Em đi học, đi thực tập, có ngày nghỉ không?"
Cô gật đầu "Có."


⬅ Trước Tiếp ➡