⬅ Trước Tiếp ➡
Giản Mạt theo bản năng muốn phản kháng, nhưng khi hai tay chạm vào ngực Cố Bắc Thần, khi chống lại cặp mắt đen sâu thẳm không thấy đáy kia của anh, vội vàng thu lại sức lực đang đẩy.
"Làm sao, muốn đẩy anh ra?" Giọng nói Cố Bắc Thần bình tĩnh như vậy, nhưng đã lộ ra lực áp bách khiến người ta không thể bỏ qua.
Lòng Giản Mạt càng thêm hoảng, thế nào cũng cảm thấy Cố Bắc Thần đã nhìn ra người lúc ấy chính là cô, cho nên mới tức giận.
"Làm sao có thể?" Giản Mạt cong môi, yêu mị nhếch mắt.
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Cố Bắc Thần lộ ra sương mù, bàn tay trực tiếp kéo tay Giản Mạt lên đỉnh đầu, sau đó hung hăng hôn xuống.
Khác với trước kia, tuy rằng nụ hôn bá đạo nhưng lại lộ ra dịu dàng, nhưng lần này Giản Mạt rõ ràng cảm nhận được sự tàn bạo trên người Cố Bắc Thần, cùng với nụ hôn hiện lên sự chiếm đoạt lạnh lùng.
Nhưng Giản Mạt không dám chống cự, thế nhưng cô phối hợp chẳng những không làm Cố Bắc Thần nguôi giận, ngược lại làm cho cảm xúc muốn chiếm đoạt của anh càng ngày càng tăng vọt. Thậm chí anh không cho Giản Mạt cơ hội thở dốc, trực tiếp bắt đầu xâm chiếm.
Giản Mạt có chút đau, nhưng không dám biểu hiện ra ngoài. Cô chưa từng nhìn thấy Cố Bắc Thần giống như hôm nay, cái loại cảm giác giống như sủng vật của mình bị người ta nhúng chàm.... Đúng, lúc này cô không phải bạn giường của anh, cũng không phải vợ anh, mà là sủng vật của anh.
Giản Mạt có chút bi thương, khi một người sa đọa, giống như cái gì cũng không sao cả..... Đến cuối cùng, chỉ có thể chết!
"A Thần." Giản Mạt hờn dỗi lên tiếng, "Hôm nay hình như anh không đủ lợi hại đâu."
"Vậy sao?" Cố Bắc Thần đột nhiên dừng động tác, ánh mắt thâm thúy nhìn người phụ nữ dưới thân, "Tham lam như vậy, không thỏa mãn được em?"
Giản Mạt vẫn luôn cảm thấy Cố Bắc Thần là người sâu không lường, tuy rằng ngày thường bí mật ở chung, nói ra không dễ nghe nhưng người này chính là điển hình của một tên cầm thú, lưu manh.
Nhưng điều này không thể che giấu thủ đoạn tàn nhẫn của anh khi làm người nắm quyền của tập đoàn Đế Hoàng.
Người bên ngoài đều nói, Cố Bắc Thần là bá chủ của Los Angeles, tuyệt bút vung lên, bao nhiêu người sẽ lập tức phải hy sinh?
Giản Mạt vươn hai tay ôm lấy cổ Cố Bắc Thần, để bản thân mình càng dán sát lên người anh, quyến rũ mỉm cười, đôi mắt quyến rũ như tơ nói, "Vậy có phải anh càng phải thỏa mãn em không?"
Cố Bắc Thần cong môi mỉm cười, sau đó thật sự dùng sức đi thỏa mãn Giản Mạt.
Người phụ nữ này muốn trốn tránh cái gì?
Người đàn ông kia là ai?
Bọn họ nghênh ngang ôm hôn nhau ở hành lang nhỏ như vậy, a, thật đúng là không kiềm chế được.
Nghĩ đến chuyện này, Cố Bắc Thần liền cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa thiêu đốt làm cho suy nghĩ của anh trở nên hỗn độn, chỉ có thể tàn nhẫn thúc mạnh, mới có thể đánh tan một chút khí thế.
Giản Mạt bị mấy lần lăn qua lộn lại làm cho mệt mỏi không chịu nổi, bắt đầu còn có thể trêu chọc một chút, lúc sau trực tiếp không có sức lực....Chỉ có thể cầu xin tha thứ.
"Vừa rồi là ai nói không đủ dùng sức?" Cố Bắc Thần chế nhạo.
Giản Mạt ôm anh, hôn lên mặt anh, "Em sai rồi...."
"Sai ở đâu?"
Giản Mạt sững sờ, lập tức mềm giọng nói, "Không nên nghi ngờ năng lực đàn ông của anh."
Cố Bắc Thần cong miệng, xoay người một cái lại đè Giản Mạt xuống dưới thân.
"Em thật sự không được...." Giản Mạt vội vàng xin tha, cô đã bị lăn lộn đến đau nhức không chịu nổi, nếu mà tiếp tục, ngày mai khẳng định không xuống được giường.
Ánh mắt Cố Bắc Thần sâu thẳm nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, chậm rãi nói, "Giản Mạt, có một số việc..... anh có thể, em không thể, hiểu không?"
1: Sự dịu dàng của anh là con dao hai lưỡi
Giản Mạt không thể khống chế run rẩy khóe miệng, trong lòng đã xác định, Cố Bắc Thần biết lúc ấy người cùng Sở Tử Tiêu ôm hôn chính là cô.
Chỉ là cô không biết, Cố Bắc Thần có biết người đàn ông kia chính là cháu trai của anh không!
Trong lòng nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đại khái hẳn là không biết. Nếu không, vợ cùng cháu trai ôm hôn ở nơi công cộng, làm sao cũng cảm thấy tiêu đề quá chấn động.
"Thật bá đạo...." Giản Mạt rũ mắt thở dài, bộ dáng lộ ra vẻ đáng yêu xinh đẹp sau khi hoan ái, "Chỉ cho quan phóng hỏa không cho dân đốt đèn."
Ánh mắt Cố Bắc Thần càng thêm thâm trầm, Giản Mạt nói gì anh nghe không rõ lắm, cũng không muốn biết cô nói gì.
"Giản Mạt, khi đang kết hôn anh không quan hệ với những người phụ nữ khác..." Khi Cố Bắc Thần nói ra những lời này, rõ ràng có vài phần bất đắc dĩ.
"Hả?" Giản Mạt bởi vì đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không nghe rõ. Cô nâng mắt, ánh mắt vô tội sáng ngời nhìn Cố Bắc Thần, chờ anh lặp lại lần nữa.
Nhưng mà Cố Bắc Thần căn bản không để ý đến cô nữa, chỉ xoay người xuống giường, sau đó hào phóng để cho cô nhìn bóng lưng hoàn mỹ không mặc gì hết của anh, nghênh ngang đi vào phòng tắm.
Aizzz, tuy rằng đã là vợ chồng già, nhưng mà nhìn thấy dáng người đẹp như vậy, cô vẫn rất ngượng ngùng nha!
Chẳng qua, kích tình như vậy qua đi, Giản Mạt mới bi kịch phát hiện, mắt cá chân lúc trước còn chưa khỏi lại bắt đầu đau. Nhưng làm sao bây giờ? Bản thân cô có đôi khi quật cường làm cho người ta cảm thấy buồn cười.
Nửa đêm, Giản Mạt cảm thấy hơi khát. Vốn định cố nhịn đến sáng sớm sẽ quên, nhưng cuối cùng không biết vì sao, cổ họng liền giống như bốc khói, chỉ đành dậy đi uống chút nước.
Giản Mạt cố hết sức làm cho động tác của mình nhẹ một chút, cũng không dám bật đèn.
Khi xuống đất, chân mới dùng lực cô đã "hít" một tiếng thật thấp, mắt cá chân đau đớn làm cho chân của Giản Mạt bị chuột rút. Sau đó, cô hoa lệ ngã sấp xuống.
Có điều, thời điểm ngã xuống, xuất phát từ bản năng muốn đi đỡ cái tủ đầu giường ở bên cạnh, nhưng ai biết lại kéo phải dây điện của đèn bàn, mà đèn bàn cũng bởi vì quán tính ngã xuống của cô, trực tiếp bị đổ xuống.
"A" một tiếng, Giản Mạt đau đến hai mắt nổi sao trời, sau lưng đúng lúc bị đèn bàn đập trúng, nhất thời đau đến mức cô nhe răng nhếch miệng.
⬅ Trước Tiếp ➡