Gần như ở lúc âm thanh phát ra, Cố Bắc Thần liền tỉnh, anh bật một chiếc đèn bàn ở phía khác rồi xoay người, liền nhìn thấy chiếc đèn bàn bên kia rơi trúng người Giản Mạt, lăn sang một bên.
Sắc mặt có chút đen, Cố Bắc Thần xoay người đi xuống giường, bước nhanh đến trước mặt Giản Mạt rồi ngồi xổm xuống, không hề nói gì chỉ mím môi, đầu tiên là nhìn sau lưng cô đã đỏ một mảng lớn!
"Giản Mạt, em là trẻ con à? Đi đường cũng có thể ngã?" Hình như Cố Bắc Thần rất tức giận, một tay ôm Giản Mạt đứng lên, giọng điệu không tốt lắm.
Giản Mạt cũng oan ức, vốn dĩ là người rất kiên cường, nhưng bị Cố Bắc Thần lớn tiếng như vậy lập tức khiến cho mũi cũng cay cay.
"Sao không bật đèn?" Cố Bắc Thần vẫn lạnh mặt như trước.
Giản Mạt rầu rĩ nói, "Em sợ quấy rầy anh ngủ...."
Cố Bắc Thần ngước mắt, tầm mắt chạm vào đôi mắt đầy tủi thân của Giản Mạt. Có một phút đồng hồ như vậy, trong lòng anh giống như nổi lên cảm xúc gì đó, chẳng qua quá nhanh làm anh không bắt kịp.
"Em không đứng vững, không cẩn thận." Giản Mạt rũ mắt, trong lòng càng thêm tủi thân.
"Đứng không vững?" Cố Bắc Thần cười, "Đó còn không phải trẻ con?"
Giản Mạt tức giận, ngẩng đầu lên hung tợn nhìn về phía Cố Bắc Thần, giọng nói có chút lớn, lên án, "Lúc ấy anh túm em xuống xe, chân em bị trẹo."
Cố Bắc Thần lập tức nhăn mày, bởi vì không cần Giản Mạt lên án, tầm mắt anh hạ xuống, đã nhìn thấy cổ chân sưng đỏ của Giản Mạt.
Nếu lúc ấy bị trẹo cô vẫn luôn chịu đựng, vậy lúc này ngã một cái sợ là nghiêm trọng.
"Trẹo chân không biết nói sao?" Cố Bắc Thần cũng tức giận, "Giản Mạt, em đang muốn chơi giận dỗi với anh à?"
Giản Mạt im lặng không lên tiếng, đột nhiên cảm thấy trong lòng bi ai. Mặc kệ hơn một năm nay cô đã cố gắng cỡ nào giả làm một cái bình hoa, cỡ nào giả vờ như mình sẽ không đau, sẽ không bi thương, nhưng kết quả thì sao?
Đều là giả! Đều là tự mình dối mình.
Bắt đầu từ ngày biết Sở Tử Tiêu về nước, cô cũng đã không có cách nào khống chế bản thân, thậm chí sức chống cự của cơ thể cũng giảm xuống.
Hôm nay ngoài ý muốn đụng phải anh ta ở Thiên Đường Dạ, không có bất cứ phòng bị gì, cứ như vậy đụng phải..... Anh ta nói bắt đầu một lần nữa, nhưng mà, hiện giờ cô đã làm mợ nhỏ của anh ta, làm sao có thể bắt đầu một lần nữa với anh ta được?
Nghĩ đến đây, Giản Mạt rốt cuộc không nhịn được, trực tiếp mặc kệ bản thân đỏ mắt, đáy mắt mờ mịt hơi nước.
2: Sự dịu dàng của anh là con dao hai lưỡi
Cố Bắc Thần im lặng không lên tiếng, nhưng khóe miệng mím chặt, đôi mắt đen như hắc diệu thạch sâu không thấy đáy.
"Rất đau?" Qua một lúc lâu, Cố Bắc Thần mới nhẹ nhàng mở miệng.
Giản Mạt dùng hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh, cũng không nói lời nào bởi vì suy nghĩ trong đầu cô có chút đình trệ.
Cố Bắc Thần khẽ thở dài, lập tức ngồi xổm xuống, cầm chân Giản Mạt đặt lên đùi mình, bắt đầu xoa cho cô, "Lần này là anh không chú ý." Giọng nói anh rất hờ hững, làm cho người ta không nghe ra cảm xúc gì.
Bởi vì được Cố Bắc Thần mát xa chân, Giản Mạt có chút không quen muốn rút ra. Nhưng vừa mới động, đã bị anh ấn xuống. Sau đó chợt nghe thấy anh mở miệng nói xin lỗi, nhất thời làm cô hoảng sợ.
Cố Bắc Thần đang xin lỗi cô sao?
Cũng không trách Giản Mạt giật mình, Cố Bắc Thần là ai, đó chính là người tiếng tăm lẫy lừng ở Los Angeles.
Nhà họ Cố là nhà giàu trăm năm, tới đời Cố Bắc Thần, cũng chỉ có mỗi đứa con trai là anh, hơn nữa cha Cố lại chết sớm. Từ nhỏ anh đã thông minh, tầm nhìn hơn người, hội tụ biết bao vầng hào quang?
Một người như thế, đừng nói là không làm sai, cho dù làm sai anh cũng sẽ chỉ biến chuyện kia thành một sự cố, tuyệt đối không xin lỗi.
Giản Mạt trầm mặc, cũng không rút chân về, mặc cho Cố Bắc Thần mát xa. Nói thật, không thoải mái hơn là mấy, vẫn rất đau.
Nhưng được cậu chủ Thần tự hạ thấp mình xoa bóp chân cho cô, dù sao cô không thể không biết điều ghét bỏ được?
Được rồi, để cho anh xoa bóp đi.
Nhưng mà, tới ngày hôm sau, Giản Mạt bi kịch phát hiện nó chẳng những không tiêu thũng, thậm chí còn sưng to lên.
Giản Mạt và Cố Bắc Thần đều nhìn cổ chân sưng to giống chiếc bánh bao kia, một người vẻ mặt co quắp, một người sắc mặt u ám. Tóm lại, đều không tốt.
"Thay quần áo." Cố Bắc Thần lạnh mặt bế Giản Mạt vào phòng thay quần áo, tiện thể chọn tất chân và váy cho cô thay.
Giản Mạt nhìn vẻ mặt lạnh lùng giăng đầy sương mù kia của Cố Bắc Thần, trong lòng bất mãn. Là anh làm chân cô sưng lên, tại sao lại cảm giác ngược lại thế?
Trong lòng bất mãn, nhưng Giản Mạt cũng không dám lên tiếng, chỉ đứng thay váy.
Sau khi Cố Bắc Thần cầm chiếc áo len mỏng đưa cho Giản Mạt mặc, trực tiếp bế cô đi xuống dưới tầng, sau đó đặt cô vào chiếc xe Spyker Takeover.
"Làm gì vậy?" Giản Mạt sửng sốt.
"Đi bệnh viện!" Cố Bắc Thần lạnh giọng trả lời.
Giản Mạt co quắp một chút, "Chỉ là sưng lên thôi, lúc sau bôi chút dầu hoa hồng là được rồi..... Em còn phải đi làm đấy."
"Hôm nay là cuối tuần!" Cố Bắc Thần lên xe, ý bảo Giản Mạt thắt dây an toàn.
"Nhưng hôm nay có một bản thiết kế cần làm xong."
"Vậy xin nghỉ!"
"Bị trẹo chân liền xin nghỉ?" Giản Mạt xấu hổ.