⬅ Trước Tiếp ➡
Dù sao, cho rằng sẽ không tiếp xúc, hỏi như vậy rõ ràng giống như điều tra hộ khẩu.
"Nhưng sớm muộn gì cũng phải gặp." Lý Tiêu Nguyệt than nhẹ, "Trừ phi, hiện tại cậu và Cố Bắc Thần liền ly hôn."
Giản Mạt mỉm cười, vẫn tự giễu như trước, "Không thực tế."
Hợp đồng là bất bình đẳng, không, phải nói là theo nhu cầu. Có điều, có một cái đó là Giản Mạt không thể yêu cầu ly hôn, chỉ có Cố Bắc Thần mới có thể yêu cầu.
"Sao cậu lại biết hôm qua mình gặp anh ấy?" Giản Mạt bỗng nhiên nghĩ ra hỏi.
2: Cố Bắc Thần cảnh cáo
Lý Tiêu Nguyệt thầm than, "Sở Tử Tiêu và Đường Dục muốn mở văn phòng làm việc, hôm nay mình đi ngang qua nơi bọn họ lựa chọn, bị Đường Dục hỏi rốt cuộc năm đó đã xảy ra cái gì, tại sao cậu đột nhiên muốn chia tay với Sở Tử Tiêu."
"Cậu trả lời thế nào?"
"Còn có thể trả lời thế nào được?" Lý Tiêu Nguyệt có chút tức giận, "Cậu yêu người khác không yêu anh ta liền chia tay. Mọi người đều là người trưởng thành, cũng không phải tuổi dậy thì, còn dây dây dưa dưa."
Giản Mạt chua chát, bạn thân không phải giả vờ, không cần hỏi cô cũng biết suy nghĩ của cô ấy.
Chân bị trẹo, cần phải lấy lòng Cố Bắc Thần, mà ngoài ý muốn gặp mặt Sở Tử Tiêu không thể nghi ngờ là mấy thứ cùng gộp vào nhau, làm cho thời gian Giản Mạt ở một mình có chút bi ai.
Cô không phải người dây dưa không dứt, đáng tiếc, chuyện tình cảm.... Cô cũng chỉ là người phàm tục.
Biết phải tạo khoảng cách với Sở Tử Tiêu là một chuyện, nhưng lòng không thoải mái là một chuyện khác.
Cứ như vậy mang theo tâm tư và mắt cá chân đau đớn trải qua cuối tuần, tuần sau vừa đi làm, chân Giản Mạt đã tiêu sưng không ít, ít nhiều nhờ thủ pháp mát xa của dì Lan có ích hơn so với Cố Bắc Thần.
"Chị Mạt, sao chị đi đường lại gượng gạo thế?" Hướng Vãn nhìn thấy dáng vẻ đi chân thấp chân cao của Giản Mạt, tò mò hỏi.
Giản Mạt kêu than một tiếng, không tỏ ý kiến ngồi xuống ghế, thuân tay mở máy tính, "Đúng rồi, đêm đó Đại Hùng thành công không?"
Hướng Vãn nghe xong, đầu tiên nhìn nhìn ra bên ngoài cửa thủy tinh, sau đó đóng cửa lại cúi người xuống trước mặt Giản Mạt, "Không, mọi người chơi quá lớn, cuối cùng chị Tiểu Nhã không đồng ý, làm cho tình cảnh vô cùng xấu hổ." Nói xong, cô ta bĩu môi, "Sớm biết thế cùng chị Mạt đi luôn cho rồi."
Nghe ra giọng của Hướng Vãn ẩn chứa tức giận, Giản Mạt cũng chỉ cười một tiếng, "Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, nếu Tiểu Nhã đồng ý, đó là không có trách nhiệm đối với Đại Hùng."
"Ô?" Hướng Vãn có chút kinh ngạc, "Chị Mạt biết nội tình gì sao?"
"Chị biết cái gì?" Giản Mạt cười khẽ, "Chỉ là cảm thấy Tiểu Nhã từ chối mặc dù làm cho Đại Hùng xấu hổ, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là sau khi ở bên nhau không thích hợp rồi chia tay."
Hướng Vẫn không ủng hộ, "Vậy lúc trước có thể từ chối luôn đi... Làm gì mà cứ ái muội thế. Hơn Nữa, lần này ăn cơm hát karaoke, trong lòng mọi người đều biết, đây là Đại Hùng chi lớn để theo đuổi tình yêu. Nhưng cuối cùng thì sao? Không tiếp nhận tình cảm thì thôi, còn ở trước mặt nhiều người như vậy từ chối người ta."
Giản Mạt nhìn Hướng Vãn cong môi cười, nụ cười như vậy quá chua chát, dù sao cô ta còn trẻ, hướng tới tình yêu, lại bất bình với chuyện này.
Mà Giản Mạt lại quên đi, thật ra, cô cũng lớn hơn Hướng Vãn không đến hai tuổi, nhưng mà cô cảm thấy trái tim mình đã già rồi.
"Tiểu Nhã có suy nghĩ của cô ấy." Giản Mạt nhướng mày nói, "Số tiền này Tiểu Nhã sẽ không để cho Đại Hùng trả."
Đôi mắt Hướng Vãn sáng lên, "Chị Mạt, sao chị biết? Chị Tiểu Nhã trả tiền lúc nào bọn em cũng không biết, dù sao... cuối cùng cũng xấu hổ, chị ấy rời đi, mọi người cũng không có hứng thú chơi tiếp. Khi Đại Hùng đi tính tiền thì nói là đã sớm được thanh toán."
Giản Mạt chỉ cười, không trả lời. Mạc Tiểu Nhã là ai cô vẫn rõ ràng, phòng thiết kế rất tốt, không lục đục gì với nhau, mọi người cạnh tranh cũng là tốt.
Thu hồi tầm mắt nhìn về phía máy tính đồng thời cầm lấy cốc nước uống hai ngụm, sau đó tầm mắt liền dừng lại khung tin tức mỗi ngày, có một tin tức đánh dấu hot.
Cô còn chưa kịp nuốt nước bọt, đã bị tiêu đề làm cho sặc đến ho kịch liệt. Thật vất vả mới nhịn xuống cơn ho, cô vội vàng ấn vào đầu đề, chỉ thấy đầu đề to tướng viết: Cố Bắc Thần đổi tình mới, mang người này đến bệnh viện khám, trình độ dịu càng có thể vượt qua tiền nhiệm trước kia!
Không chỉ có thế, còn kèm theo hai tấm ảnh. Một tấm là Cố Bắc Thần rũ mắt, sắc mặt nghiêm túc lộ ra vẻ lo lắng, một tấm là bóng dáng người phụ nữ rúc vào lòng anh như chim nhỏ nép vào người.
Mặc kệ là tấm nào, đều đủ khiến cho Giản Mạt lập tức cảm thấy hoảng sợ!
1: Phẫn nộ, anh cố ý
"Chị Mạt..." Hướng Vãn thấy Giản Mạt không ngừng ho khan, bĩu môi nói, "Tin tức gì mà dọa chị thành như vậy thế?" Nói xong, cô ta đã cúi người tới trước màn hình máy tính, "Tin tức này đều đã tung ra hai ngày rồi, vẫn còn đưa lên sao?"
"Khụ khụ.... khụ..." Giản Mạt bị sặc nước không nhẹ, nhìn bóng dáng trong tấm ảnh kia, nhớ tới lời nói của Cố Bắc Thần buổi sáng ngày hôm đó, đột nhiên cảm thấy người nọ rất có khả năng tiên đoán.
Hướng Vãn lấy tay chống cằm, nhất thời phát huy bản tính tám chuyện nói, "Chị Mạt.... Chị cũng không biết sau khi tin tức tung ra lợi hại thế nào đâu, có người nói cùng ngày ở bệnh viện nhìn thấy, nói cậu chủ Thần bế người phụ nữ kia đến khoa chỉnh hình."
Hô hấp vừa mới bình phục của Giản Mạt có chút run rẩy.
Mắt Hướng Vãn đột nhiên sáng lên, "Hiện tại da thịt mỗi người cũng quá quý.... Nghe nói để chữa cho người phụ nữ kia mà phải huy động cả bác sĩ chủ trị, khám nửa ngày hóa ra chỉ là trẹo chân."
Tâm tình Giản Mạt có chút phức tạp.
"A?" Hướng Vãn đột nhiên khẽ kêu một tiếng, chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía Giản Mạt, vẻ mặt thần bí ghé sát vào, "Chị Mạt.... Hình như chân chị cũng bị trẹo."
"Phụt." Một ngụm nước vừa mới vào miệng không kịp nuốt vào đã phun ra, Giản Mạt thề, cho dù hôm nay có khát cô cũng không uống nước.
"..." Hướng Vãn thấy Giản Mạt lại bị sặc không ngừng, một bên giúp cô thuận khí một bên còn ranh mãnh nói đùa, "Chị Mạt, chị xem xem, chân chị cũng trẹo, chân nữ chính cũng trẹo, em tưởng tượng cũng không quá đáng, chị cũng đừng kích động như vậy chứ?"
Giản Mạt tức giận liếc mắt nhìn Hướng Vãn, cảm thấy tiếp tục nói chuyện này với cô nhóc này, có lẽ nửa cái mạng của cô cũng không còn, "Em giúp chị đưa cái này cho chị Tô đi." Cô lấy một bản thiết kế trang trí nhà từ trong túi ra, "Cảm ơn."
Hướng Vãn còn cười nhìn Giản Mạt, nhưng cũng không tiếp tục nói đùa mà gật đầu rời đi. Thật ra, nếu cô ta mà đủ cẩn thận, có thể nhớ ra Giản Mạt đã từng mặc chiếc váy kia vào một ngày nào đó.
Chẳng qua, Giản Mạt cảm thấy về sau mình sẽ không bao giờ mặc cái váy kia nữa, để ngừa bị người ăn thịt!
⬅ Trước Tiếp ➡