⬅ Trước Tiếp ➡
Tên chó săn run rẩy ngồi xuống, nhưng mông cũng chỉ chạm mép ghế, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể đứng dậy.
Cố Bắc Thần cầm máy ảnh bắt đầu xóa ảnh, không hề kiêng nể gì. Chẳng qua lại để lại hai tấm ảnh.
Tiêu Cảnh và tên chó săn đều có thể thấy động tác của Cố Bắc Thần, một người khó hiểu khi anh lại để lại hai tấm, một người kêu rên lại mất không tin tức.
Những người như bọn họ cũng rất khó khăn.
Dãi nắng phơi gió đợi đợi tin tức, may mắn thì có tin tức lớn, nhưng bất hạnh thì mấy ngày không có tin gì hay. Đôi khi vất vả chụp được, nhưng lại không thể nào đăng lên.
Thật giống như lúc này, trong lòng tên chó săn rất buồn bực, cảm thấy động tác xóa ảnh của Cố Bắc Thần làm cho anh ta có xúc động muốn cướp máy ảnh về.
"Các anh không dễ dàng." Cố Bắc Thần lạnh nhạt mở miệng, "Cho anh để lại hai tấm. Có vài thứ nên nói thì nói, không nên suy đoán, tôi không thích.”
Tên chó săn kinh ngạc, thật sự không ngờ Cố Bắc Thần sẽ cho anh ta để lại hai tấm ảnh. Chẳng qua, khi nhìn thấy hai tấm ảnh kia thì có chút khổ không tả được. Một tấm là chụp quá xa, một tấm là đã bước vào thang máy, chỉ còn lại bóng lưng.
Từ đầu tới đuôi có thể nhìn ra chỉ có Cố Bắc Thần, mà nữ chính ngoại trừ đôi chân trắng nõn với một mái tóc dài đen nhánh ra, bởi vì góc độ đặc biệt, nhiều nhất chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một phần năm sườn mặt.
Nhưng tên chó săn cũng rất biết ơn, trực tiếp nói mình biết nên viết như thế nào.
Rất đơn giản, tùy tiện suy đoán như thế nào cũng được, nhưng mang phụ nữ đi phá thai này nọ thì không được có.
Cố Bắc Thần châm thuốc lá đứng trước cửa sổ sát đất, quan sát những tòa nhà nối tiếp nhau ở Los Angeles , ánh mắt sâu xa làm người ta không nhìn ra.
Anh không có tình yêu với Giản Mạt, cũng biết Giản Mạt là người phụ nữ không có tình cảm với anh, chỉ yêu tiền, hơn nữa hơn một năm nay cô cũng đã biểu hiện rất chính xác.
Mỗi lần tặng cô trang sức đều là lúc cô vui vẻ nhất, thường xuyên sẽ chủ động làm cho anh lửa dục khó nhịn.
Không thể nói anh có thói sạch sẽ trong tình cảm, nhưng mà cô lại không kiêng nể gì mà đi hôn tên đàn ông khác, anh không vui.
Không cho cô chút dạy dỗ, hiển nhiên sẽ không biết thu lại.
Nghĩ đến đây, Cố Bắc Thần có chút bực bội dập mẩu thuốc lá vào gạt tàn thuốc ở trên chiếc bàn nhỏ, sức lực quá lớn, vậy mà lập tức làm điếu thuốc gãy đôi.
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn rung rung, anh xoay người cầm điện thoại lên, nhìn tên người gọi đến liền nghe máy,
“Bắc Thần, mẹ bảo cháu hỏi cậu một chút, đêm nay cậu có thời gian mang mợ nhỏ qua bên Lệ Sơn ăn cơm không?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói lười biếng của Sở Tử Tiêu, thời điểm gọi “mợ nhỏ”, rõ ràng có chứa ý cười.
1: Cố Bắc Thần cảnh cáo
"Hai ngày nay không được." Cố Bắc Thần rất thản nhiên mở miệng, giọng nói rõ ràng có vài phần ý cười, "Hơi bận."
Sở Tử Tiêu nhướng mày, "Bắc Thần, cháu cũng đã trở về ba ngày rồi..... chúng ta còn chưa có gặp mặt đâu." Hơi dừng một chút, lại nói tiếp, "Mợ nhỏ là ai cháu còn chưa được gặp đâu."
Bởi vì chỉ kém bốn tuổi, ngày thường, Sở Tử Tiêu cũng không gọi Cố Bắc Thần là "cậu út", bình thường đều trực tiếp gọi tên anh..... Cho nên, đương nhiên khi gọi "mợ nhỏ", giọng điệu hài hước chiếm khá lớn.
"Dù sao không đi cũng có cơ hội nữa." Cố Bắc Thần cong môi, "Sợ không gặp được?"
Sở Tử Tiêu một tay đút túi chậm rãi dạo bước bên ngoài biệt thự Lệ Sơn, cây phong hai bên đường đã bắt đầu đỏ, "Cũng đúng." Anh ta thoải mái nói, "Nếu hai ngày nay không gặp, sợ là phải lâu lắm đây."
"Hả?" Cố Bắc Thần nhẹ hỏi.
"Giáo sư của đại học Los Angeles bên kia nhờ cháu sang giảng mấy khóa học, không có cách nào lùi lại..... Văn phòng của cháu và A Dục cũng đã chuẩn bị mở cửa, mấy ngày nay có lẽ cũng hơi bận bịu." Sở Tử Tiêu cười nói, đối với người cậu này, anh ta sùng bái từ nhỏ, theo thói quen cũng sẽ báo chuyện của mình cho anh trước một tiếng.
Thật ra, nghĩ đến hai năm nay anh ta cũng không thật sự quan tâm đến chuyện bên Los Angeles này.... Cố Bắc Thần kết hôn anh ta cũng nghe nói, nhưng cho tới bây giờ không hỏi qua đó là ai, giống như người mợ nhỏ kia không thể gặp người, cũng không có người chủ động đề cập qua với anh ta.
Hôm nay dò hỏi, hiển nhiên chứng thực ý tưởng của anh ta.
Có thể tưởng tượng lúc trước kết hôn là bởi vì cổ phần cụ nội đặt ở chỗ ông hai, không đợi được cũng là chuyện bình thường.
Còn nói vài câu, Cố Bặc Thần bên kia có chút bận rộn, Sở Tử Tiêu cũng cúp máy luôn.
Đúng lúc, anh ta đứng điểm cao nhất trên đỉnh núi, quan sát Los Angeles, đột nhiên cảm thấy thành phố này phá lệ xa lạ.
Cái loại xa lạ này không phải cảnh sắc biến đổi, mà là con người.
Giản Mạt ngồi trên ghế dựa trên sân thượng, yên lặng nhìn đám mây lơ lửng trên trời, dần dần mất hồn... Trong đầu giống như không thể khống chế, chỉ cần yên tĩnh lại, sẽ lướt qua cuộc gặp mặt ngoài ý muốn với Sở Tử Tiêu ở Thiên Đường Dạ tối hôm qua.
Cũng giống như Tiêu Nguyệt nói, cô tránh được mùng một không tránh được ngày rằm.
Đang nghĩ ngợi di động lại vang lên, quấy nhiễu nỗi lòng như mặt hồ gợn sóng của Giản Mạt.
Lý Tiêu Nguyệt gọi điện tới, mở miệng liền nói, "Nghe nói tối hôm qua cậu đã gặp Sở Tử Tiêu?"
Tin tức đúng thật là nhanh.... Giản Mạt chua xót cười.
"Ừ, đồng nghiệp ăn sinh nhật ở Thiên Đường Dạ, anh ấy cũng ở đó." Giản Mạt rũ mắt, tuy rằng rõ ràng biết không ai nhìn đến, nhưng vẫn theo bản năng rũ mắt giấu đi bi thương trong đáy mắt.
Lý Tiêu Nguyệt trầm mặc, thật không ngờ lại có chuyện cẩu huyết như vậy, "Các cậu nói thế nào?"
"Còn có thể nói thế nào nữa?" Giọng Giản Mạt lộ ra vẻ tự giễu và bi thương, "Tiêu Nguyệt, trải qua ngày hôm qua, mình cảm thấy gặp lại không phải đáng sợ... đáng sợ chính là, nếu anh ấy biết người mình gả là cậu út của anh ấy."
Lý Tiêu Nguyệt im lặng.
Lúc trước mấy người có quan hệ tốt đều biết Sở Tử Tiêu có một người cậu tuổi xấp xỉ, chỉ lớn hơn anh ta bốn tuổi.... Anh ta rất sùng bái người cậu đó.
Thật ra, có một số việc nói ra thật sự quá cẩu huyết. Tất cả mọi người biết cậu út đó tồn tại, nhưng ai cũng không đi hỏi qua cậu út đó tên là gì!
⬅ Trước Tiếp ➡