Giản Mạt kéo kéo khóe miệng, sau đó hỏi, "Luật sư Sở không ở đây sao?"
Khóe miệng Đường Dục run rẩy, anh ta không biết tại sao lúc trước Giản Mạt lại di tình biệt luyến* đề nghị chia tay, chỉ là, hiện tại gặp lại... Một tiếng "luật sư Sở" này quá mức xa cách.
*Di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại ko yêu người đó nữa mà có tình yêu mới.
"Tử Tiêu đang ở gần đây, đang cho nhân viên tìm hồ sơ." Đường Dục mở miệng, "Cô đi xem cấu trúc của tòa nhà trước đi, lúc sau tôi đưa cô qua đó?"
"Được!" Giản Mạt lên tiếng trả lời, sau đó đi theo Đường Dục đi lên hai tầng nữa, đi nhìn qua văn phòng hơn ba trăm mét vuông.
"Chúng ta qua đó nói chuyện phương án thiết kế đi." Khóe miệng Giản Mạt chứa nụ cười công thức hóa.
Đường Dục gật gật đầu, dẫn Giản Mạt và Đinh Đang đi tới chỗ làm việc tạm thời của nhân viên.
Nhưng sau khi tới đó, Sở Tử Tiêu đang bận, Đường Dục chỉ có thể mang hai người tới phòng tiếp khách trước.
Vừa đợi, liền từ mười giờ cho tới gần mười hai giờ trưa, Sở Tử Tiêu còn chưa làm việc xong. Đinh Đang đã có chút ngồi không yên, ngược lại Giản Mạt lại rất trầm ổn uống trà, thỉnh thoảng cùng Đường Dục nói chuyện phiếm hai câu, sau đó liền im lặng.
Đường Dục có chút xấu hổ, thấy điện thoại vang lên lấy ra nhìn thấy là Sở Tử Tiêu, nói "Xin lỗi" xong liền đi sang một bên nghe máy.
"Bảo cô ấy đến văn phòng của mình đi." Giọng nói của Sở Tử Tiêu bình tĩnh khiến cho người ta không nghe ra chút cảm xúc nào, chỉ là lộ ra vẻ lạnh lùng không được xía vào, "Chỉ cho phép một mình cô ấy!"
1: Bi thương tột đỉnh
Đinh Đang cảm thấy không khí có chút quỷ dị, sau khi Đường Dục chuyển lại lời của Sở Tử Tiêu, Giản Mạt cũng không động đậy, chỉ là hai tay cầm chiếc cốc nhẹ nhàng vuốt ve, tầm mắt dừng ở nước trà, giống như không nghe thấy, chỉ đang trầm tư.
Như vậy làm không khí có chút cứng ngắc, Đường Dục không mở miệng thúc giục, Đinh Đang cũng không biết Giản Mạt suy nghĩ cái gì, chỉ có thể lặng lẽ kéo kéo góc áo của cô, ra hiệu bằng mắt.
Khi Giản Mạt ngẩng đầu lên đã che giấu đi tất cả cảm xúc trong mắt, "Được." Cô thản nhiên mỉm cười đứng dậy, ra hiệu cho Đinh Đang chờ mình ở chỗ này.
Đinh Đang gật đầu, cho cô một ánh mắt an tâm.
Đường Dục dẫn Giản Mạt ra khỏi phòng tiếp khách đi đến văn phòng của Sở Tử Tiêu, trên đường rốt cuộc anh ta cũng mở miệng, "Giản Mạt, mặc kệ như thế nào... có chuyện thì cứ nói cho rõ, được không?"
"Đương nhiên." Giản Mạt cười nhạt, "Dù sao khách hàng là thượng đế vẫn luôn là tôn chỉ của Tường Vũ."
"......" Khóe miệng Đường Dục khẽ giật, âm thầm thở dài, không nói gì nữa mà gõ cửa phòng làm việc của Sở Tử Tiêu.
"Vào đi."
Bên trong truyền đến giọng của Sở Tử Tiêu, Đường Dục ra hiệu cho Giản Mạt đi vào, "Bây giờ đã là giữa trưa, tôi đưa đồng nghiệp của cô đi ăn cơm trước."
Nội tâm Giản Mạt nặng nề, làm bạn tốt của Sở Tử Tiêu, hiển nhiên Đường Dục biết một lát này bọn họ sẽ nói không xong, dù sao không thể để cho Đinh Đang bị đói theo.
Lúc ấy cô không nên đồng ý với tổng giám mang theo Đinh Đang tới đây, rõ ràng biết.... Nếu người nọ muốn ép cô đến, đương nhiên sẽ không cho cô cơ hội lùi bước.
"Được, cảm ơn." Giản Mạt nhẹ giọng mở miệng.
Đường Dục cười cười, không nói gì thêm, chỉ bảo Giản Mạt đi vào, còn anh ta xoay người đi về phía phòng tiếp khách.
Giản Mạt không biết giờ phút này bản thân có tâm trạng gì, chỉ cảm thấy ngũ vị tạp trần…. Giây phút khi đẩy cửa đó, tâm tình lại càng trầm trọng.
Sở Tử Tiêu đứng bên cửa sổ, hai tay đút vào túi nhìn ra bên ngoài. Cũng không biết trùng hợp hay vì cái gì, vậy mà ở bên ngoài chiếc cây đối diện lại là một cây ngô đồng.
Hiện tại kỳ ra hoa của ngô đồng đã qua, cả cây chỉ còn lại lá chứa tia bi thương sau khi hoa tàn.
Giây phút Giản Mạt đẩy cửa vào vốn đã nghĩ tốt lời dạo đầu, hoặc là Sở Tử Tiêu khó xử, luôn không mở miệng làm cho cô chờ đợi đánh lâu dài.... Chỉ là, cô không thể tưởng tượng được, anh ta lại ở trong phòng ngắm ngô đồng.
"Ý nghĩa của hoa ngô đồng chính là mối tình đầu." Tiếng nói giống như tiếng đàn violin của Sở Tử Tiêu chậm rãi truyền đến, "Ngô đồng ở đại học Los Angeles luôn nở rất đẹp, đó là khoảng thời gian rất đẹp."
Giản Mạt im lặng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng ở đó, nhìn bóng lưng lộ ra vẻ cô đơn của người đàn ông, trong lòng vô cùng chua xót.
Sở Tử Tiêu chậm rãi xoay người, khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh, nhưng đôi mắt thâm thúy như biển sâu kia lại giống như gió lớn cuồn cuộn kéo đến, muốn xé rách Giản Mạt.
Anh ta cất bước, từng bước một đi không nhanh không chậm.
Giản Mạt theo bản năng lùi về phía sau, vừa vặn đằng sau chính là cánh cửa..... Cô không thể lùi nữa.
"Trước một ngày ly biệt, anh đứng dưới tán cây ngô đồng chờ em, em nói sẽ chờ anh." Giọng nói Sở Tử Tiêu bình tĩnh làm cho người ta áp lực, "Lần chia ly ở sân bay giống như ngày hôm qua, nhưng sau đó anh nhận được là cái gì? Một câu 'chúng ta chia tay đi' là xong không hề tin tức." Anh ta cười giễu, "Giản Mạt, em đúng là rất nhẫn tâm!"
Lông mi Giản Mạt run rẩy, tay cũng run lên theo, cô cố gắng cong môi, "Luật sư Sở, hôm nay tôi tới đây bàn bạc về phương án thiết kế văn phòng luật sư." Cô âm thầm kìm nén, cố gắng ẩn nhẫn sự nhát gan khi bị Sở Tử Tiêu nhìn chằm chằm, "Tôi cảm thấy, chúng ta có thể nói chuyện riêng tư vào lúc khác."
"Ồ?" Sở Tử Tiêu nhướng mày, ngay sau đó rũ mắt xuống, "Bàn chuyện công việc.... Vậy thành ý đâu?"
"Hả?" Giản Mạt có chút ngơ ngác.
Sở Tử Tiêu ngước mắt, "Anh chỉ định em thiết kế, em lại ở ngày thứ ba mới xuất hiện, thành ý của em đâu?"
2: Bi thương tột đỉnh
Trong lòng Giản Mạt biết rõ Sở Tử Tiêu cố ý khó xử mình, nhưng chỉ có thể cố kìm nén, "Vậy luật sư Sở cảm thấy thế nào mới được gọi là thành ý?" Cô hơi ngẩng đầu, bình tĩnh tự nhiên đón nhận ánh mắt của anh ta, "Theo phương án ban đầu của Tường Vũ, người được phái tới chính là nhà thiết kế chứ không phải trợ lý thiết kế, tôi cảm thấy mình đã rất có thành ý."
Hai ánh mắt chạm cùng một chỗ, giống như bình tĩnh, nhưng thật ra hoặc là chứa mạch nước ngầm mãnh liệt, hoặc là đã quân lính tan rã.
"Vậy sao?" Sở Tử Tiêu khẽ lên tiếng, ánh mắt để lộ trào phúng.