⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên, Sở Tử Tiêu ấn vai Giản Mạt xuống, khuôn mặt nhanh chóng phóng đại trước mắt cô, sau đó hung hăng hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
"Ưm... ưm...." Giản Mạt phản kháng lắc đầu chống cự, nhưng mà, lại đụng phải ánh mắt như phong ba bão táp của Sở Tử Tiêu.
Nụ hôn này của Sở Tử Tiêu khác với nụ hôn điên cuồng mong nhớ ở Thiên Đường Dạ, có nhiều hơn đó là trừng phạt và lửa giận.
Không biết là ai cắn nát môi của ai, cái loại hơi thở có mùi máu tanh làm người ta buồn nôn lan đầy khoang miệng của nhau.
Mắt Giản Mạt đỏ lên, cô đã bất chấp tất cả, ngay lúc Sở Tử Tiêu muốn đưa lưỡi vào cạy mở hàm răng của cô, cô đột nhiên dùng lực.
Sở Tử Tiêu hơi kêu rên, thuân thế đã bị Giản Mạt đẩy ra.
Một tiếng “chát” lập tức vang lên, tất cả nhanh đến nỗi hai người đều quên phản ứng, đều chỉ có thể dựa vào bản năng đi hành động.
Giản Mạt đỏ mắt nhìn Sở Tử Tiêu, cơ thể đều đang phát run, bàn tay vung lên vừa tê dại vừa mơ hồ đau đớn. Nếu nụ hôn ngày đó là khó kìm lòng nổi, vậy hôm nay anh ta chính là nhục nhã cô.
Anh ta dựa vào cái gì, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì!
"Sở Tử Tiêu, anh làm cho tôi khinh thường anh!" Giản Mạt cắn răng run rẩy nói ra những lời này, sau đó xoay người mở cửa chạy ra ngoài. Chẳng qua, một khắc khi xoay người kia, nước mắt rốt cuộc không khống chế được rơi xuống.
Trên mặt trái của Sở Tử Tiêu truyền đến đau đớn nóng rát, nhưng đau đớn như vậy, không bằng đau đớn truyền đến từ trái tim.
Anh ta bị quỷ ám mới yêu người phụ nữ Giản Mạt này, mới có thể điên cuồng chạy tới sân bay sau khi cô nói lời chia tay, mới có thể gọi tên cô trong lúc hôn mê, mới có thể hoàn thành tất cả việc ở nước ngoài trở về trước thời hạn, mới có thể nhớ mãi không quên cô như vậy!
Dường như trong không khí đều là bi thương, sau khi chạy khỏi văn phòng của Sở Tử Tiêu, Giản Mạt liền đi ra ngoài.
"Giản Mạt."
Đường Dục ở đằng sau gọi một tiếng, anh ta vừa chuẩn bị cùng Đinh Đang đi ăn cơm, liền nhìn thấy một màn Giản Mạt khóc lóc chạy ra ngoài, hai người nhất thời há hốc mồn đứng tại chỗ, không biết cũng chỉ mới có vài phút, tại sao lại thành như vậy.
Giản Mạt quên mất Đinh Đang còn ở đó, thậm chí quên lái xe, cứ khóc như vậy chạy ra ngoài. Mãi đến khi tới một con ngõ nhỏ, cô mới chống tay lên đầu gối, cong eo khóc lớn thành tiếng.
"Hu hu hu...." Giản Mạt gần như đã quên mất lúc nào mình khóc lớn như vậy, cô chỉ biết, lúc này cô quá khổ sở, khổ sở tột đỉnh.
Người đàn ông từng dịu dàng như ngọc kia, anh ta luôn khẽ cười với cô, thản nhiên nói "Mạt Mạt, anh nên làm gì với em bây giờ?". Chính người đàn ông đó lại dùng hành động như vậy đi vũ nhục cô.
Vung một cái tát xuống, đau mặt anh ta, cũng làm lòng cô đau đớn... Cô thoát đi, thậm chí không dám ở lại đó nhiều thêm một giây, sợ sự yếu ớt của mình sẽ bại lộ trước mặt anh ta.
Chuông điện thoại đúng lúc truyền đến, Giản Mạt vừa khóc vừa lấy điện thoại ra, là Đinh Đang, cô không nghe máy, chỉ nhắn một tin nhắn qua: Tôi có việc rời đi trước, cô có thể tự quay về được không?
Còn chưa chờ được Đinh Đang nhắn lại, điện thoại lại vang lên, thông báo là anh G.
Giản Mạt trực tiếp cúp máy, cũng không biết vì sao lại ấn phải mũi tên nghe máy. Cô không biết, chỉ là hai mắt đẫm lệ mơ hồ khóc lóc, sau đó cuối cùng ngồi xổm xuống, ôm chân nức nở thành tiếng trong con ngõ nhỏ.
1: Tìm kiếm, anh có chút đau lòng
Cố Bắc Thần đang ăn cơm, Tiêu Cảnh mang lên từ nhà ăn của nhân viên.
Tổng bộ tập đoàn Đế Hoàng chính là một cao ốc 79 tầng, nhà ăn nhân viên có tận bảy cái, đôi khi bận rộn, anh cũng sẽ ăn cơm ở nhà ăn của nhân viên, chẳng qua không đi xuống.
Thời điểm ăn cơm ma xui quỷ khiến nghĩ tới tối hôm qua Giản Mạt gọi điện nói nhớ anh, liền gọi điện thoại cho cô, hỏi cô xem có còn nhớ anh không.
Vốn dĩ mang theo tâm trạng vui đùa gọi điện cho Giản Mạt, nhưng ai ngờ sau khi điện thoại được nghe không thấy người nói tiếng nào, truyền đến chỉ là tiếng khóc thút thút… Hơn nữa còn rất khổ sở.
Bắt đầu từ ngày đều nhiên nhìn thấy Giản Mạt, anh liền biết người phụ nữ kìm nén cảm xúc của mình xuống rất tốt, ít nhất sẽ không để cho người ta nhìn thấy một mặt mềm yếu của cô.
Ở chung gần hai năm, mặc kệ anh có bao nhiêu scandal, cô sống cuộc sống của cô…. Nhàn nhã trở về, cô thật sự giống như người không có việc gì, cung cấp đủ nhu cầu về thân thể cho anh.
Ngoại trừ lúc đầu nói mỗi tháng anh cần cho cô hai vạn phí sinh hoạt, cô chưa từng có thêm yêu cầu nào về tiền bạc… Quần áo là Tô San đặt mua, trang sức cũng nhiều là Tô San thuận tiện phối hợp vào.
Thỉnh thoảng, anh tâm huyết dâng trào cũng sẽ tặng cho cô một vài món trang sức mà phụ nữ đều thích…. Cô luôn cười tươi như hoa, vô cùng yêu thích, sau đó sẽ đặc biệt chủ động.
Người phụ nữ này yêu tiền, đáng yêu đến không có mấu chốt!
Tóm lại một câu, anh chưa từng thấy qua, không, chưa từng nghe thấy cô khổ sở như vậy.
“Giản Mạt?” Cố Bắc Thần hơi nhíu mày, khẽ gọi một tiếng, nhưng ngoại trừ tiếng khóc, không có người trả lời.
Dường như không cần suy nghĩ, Cố Bắc Thần cũng cảm thấy Giản Mạt vô ý thức nhấn nghe máy. Người phụ nữ kia căn bản không có khả năng để lộ sự bi thương của bản thân ở trước mặt người khác.
“Giản Mạt, em ở đâu?” Cố Bắc Thần lại hỏi lần nữa.
Vẫn không có người đáp lại, không hiểu sao nội tâm Cố Bắc Thần có chút hoảng loạn. Anh nhíu mày lại, buông di động xuống ấn tắt máy, sau đó lại gọi điện thoại qua….. Rất tốt, lần này là trực tiếp ngắt máy.
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Cố Bắc Thần đã giăng đầy khói mù, cúp máy của anh…. Giản Mạt, em đúng là to gan.
Anh đứng dậy, đi thẳng ra văn phòng đến văn phòng của trợ lý đặc biệt.
Tiêu Cảnh vừa mới ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm, liền nghe thấy giọng nói âm u của Cố Bắc Thần, “Định vị điện thoại của Giản Mạt, sau đó gọi điện báo cho tôi.” Dứt lời, anh dứt khoát cầm chìa khóa xe rời đi.
“Cậu chủ Thần, còn có cuộc họp….”
Bước chân Cố Bắc Thần không ngừng lại, chỉ nhàn nhạt mở miệng, “Lùi lại!”
Tiêu Cảnh không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ dặn dò công ty viễn thông dưới trướng của Đế Hoàng định vị số điện thoại của Giản Mạt sau đó gọi điện cho Cố Bắc Thần.”
“Cậu chủ Thần, cô Giản đang ở gần Tam Hoàn, vị trí cụ thể tôi sẽ ảnh chụp mà hình bản đồ cho anh.”
⬅ Trước Tiếp ➡