Ngày đó, ánh sáng trong con ngõ nhỏ vô cùng dịu nhẹ, sau khi đột nhiên đứng dậy khiến Giản Mạt cảm thấy choáng do máu không đủ lên não thì giờ cô đã có chút tỉnh táo, cô nhìn đến cái cằm cương nghị của Cố Bắc Thần, hai bên quai hàm căng cứng như đang đè nén cảm xúc nào đó.
Trong mắt người ngoài, mặc kệ Cố Bắc Thần có lạm tình hay vô tình bao nhiêu, ít nhất... giờ phút này anh đã lấy thân phận là một người chồng để xuất hiện trong thế giới mong manh yếu đuối của cô.
Có chút mất mặt, nhưng không hiểu sao lại khiến trái tim cô rung động...
Giản Mạt nở nụ cười tuy chỉ là một nụ cười rất khẽ... Trên thế giới này có một loại tình cảm dịu dàng không liên quan đến tình yêu, nó liên quan đến thói quen!
Cô và Cố Bắc Thần, không có tình yêu, nhưng lại có thói quen... Có lẽ, đây cũng là một loại ấm áp.
Ít nhất, lúc này Giản Mạt cảm thấy cô có thể tạm thời quên đi đau khổ, chỉ trốn ở trong vòng tay của Cố Bắc Thần.
Mà cô quả thật cũng làm như vậy, bàn tay nhỏ bé trắng nõn nắm chặt lấy áo sơ mi của Cố Bắc Thần, chẳng buồn để ý đến chuyện sẽ để lại nếp nhăn trên áo anh... Cô tựa vào lòng anh, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh.
Cố Bắc Thần hạ mắt nhìn cô gái nhỏ trong lòng, nét mặt vẫn lạnh lùng, nhưng rõ ràng trong đáy mắt có ý cười... Có điều chính anh cũng không phát hiện ra.
Đặt Giản Mạt ngồi vào ghế lái phụ, Cố Bắc Thần xoay người đi sang vị trí ghế lái.
Lên xe, thắt dây an toàn, sau đó khởi động xe... Từ đầu tới đuôi đều không hỏi vì sao Giản Mạt lại khóc.
Trong lòng mỗi người đều có một tòa thành mà bất cứ ai cũng không thể chạm đến... anh không hỏi, đó là sự tôn trọng dành cho cô.
"Về công ty?" Lúc lái xe ra khỏi đường vành đai 3, Cố Bắc Thần liếc mắt nhìn Giản Mạt mở miệng hỏi, cô có chút buồn bã ỉu xìu.
"Em muốn về nhà." Giản Mạt hiếm khi tùy hứng nói.
Cố Bắc Thần đáp một tiếng, rồi chuyển hướng đi về phía Lam Trạch Viên, "Lát nữa anh phải về công ty."
Giản Mạt nghiêng đầu nhìn Cố Bắc Thần, "Buổi tối em chờ anh về ăn cơm?"
"Ừ." Cố Bắc Thần đáp một tiếng, sau khi nhìn Giản Mạt xuống xe vào biệt thự xong mới quay xe rời đi.
Vào biệt thự, Giản Mạt gọi điện thoại cho Đinh Đang trước, nghe thấy giọng nói lo lắng của cô ấy, cô chỉ nói mình không có việc gì... Sau đó nhờ cô ấy xin nghỉ hộ, buổi chiều cô sẽ không đến công ty. Đồng thời cũng nói với cô ấy, trở về cũng đừng nói chuyện luật sư Sở bên kia.
"Mạt Mạt, tôi... Nói rồi..." Đinh Đang giống như đứa bé làm chuyện sai, "Lúc ấy tổng giám đốc gọi điện thoại không ai tiếp, liền gọi đến chỗ tôi, cho nên..."
Giản Mạt có chút đau đầu, "Thôi, nói rồi thì đành vậy." Vốn cũng chẳng có gì, nếu Sở Tử Tiêu cứ dây dưa chuyện này, sớm muộn gì tất cả mọi người cũng biết.
Cúp điện thoại, Giản Mạt đến tủ lạnh lấy thìa đá chườm mắt, khóc một thời gian dài, nếu không tiêu sưng, sợ là ngày mai sẽ chẳng ai nhận ra cô nữa.
2: Ấm áp đến từ Cố Bắc Thần
Tiếng chuông điện thoại vẫn không ngừng vang lên, đều là chuông báo tin nhắn... Giản Mạt chườm mắt một lát rồi lấy điện thoại qua xem, chủ yếu đều là tin nhắn ‘quan tâm’ do người ở phòng thiết kế gửi đến.
Đại loại đều là những câu như sau:
Hướng Vãn: Chị Mạt, chị Mạt, chị có khỏe không? Anh Sở không làm khó chị chứ ?
Đại Hùng: Mạt, không sao đâu, bọn tôi đều ủng hộ cô!
Mạc Tiểu Nhã: Không có chuyện gì là không vượt qua được, tôi biết Giản Mạt cô rất kiên cường.
...
Có tức giận, có bình tĩnh, có buồn bã... tóm lại, mỗi người nói một câu xâu chuỗi lại khiến cô có cảm giác như bản thân bị đàn ông đá.
Sau khi Giản Mạt gửi một loạt tin nhắn, "không có chuyện gì", liền đặt điện thoại ở chế độ im lặng, sau đó đi đổi thìa đá tiếp tục chườm mắt.
Nằm trên ghế sofa, trong đầu là một mớ hỗn độn... Không biết vì sao, Giản Mạt cảm thấy rất sợ, cũng không biết có phải là do khóc quá nhiều hay không, cô cảm thấy quãng đời sau này của cô sẽ không bình lặng như trước.
Một Sở Tử Tiêu đã từng khuấy đảo thanh xuân của cô lúc còn đi học. Hiện tại lại càng khiến trái tim cô không yên...
Nhưng Giản Mạt không phải là người thích dây dưa, cho dù là nguyên nhân gì, đã chia tay với anh ta rồi, cô không muốn tiếp tục dây dưa không rõ với anh ta nữa, sau cùng chỉ hại người hại mình.
Sở Tử Tiêu đứng trước cửa sổ nhìn cây ngô đồng, ngón tay kẹp điếu thuốc, sương khói lượn lờ khiến cả người anh ta như bị bao phủ bởi sự cô đơn.
Đường Dục cầm túi đá tiến vào, "Chườm chút đi."
Sở Tử Tiêu khẽ nhận lấy, xoay người đi đến sô pha, cầm túi đá chườm lên mặt trái... Buổi chiều còn phải đến đại học Los Angles, thầy anh ta sẽ dẫn anh ta đến làm quen với một sinh viên mà anh ta sắp phải hướng dẫn trong vòng một tháng tới, để gương mặt như thế này đến là không được.
"Giản Mạt này ra tay thật độc ác..." Đường Dục nói những lời này có chút đùa giỡn, tầm mắt rơi vào khóe miệng bị rách của Sở Tử Tiêu , khe khẽ thở dài, "Tử Tiêu, buông tay đi."
Sở Tử Tiêu yên lặng không lên tiếng, chỉ di đầu thuốc lá vào gạt tàn.
"Cậu vẫn luôn là người lý trí trong chuyện tình cảm, nhưng từ khi gặp được Giản Mạt, cậu cứ giống như bị ma nhập ấy..." Đường Dục có chút buồn bực, "Một người phụ nữ thôi mà, Sở Tử Tiêu cậu đâu có thiếu?"
Có bối cảnh, có năng lực, có tài hoa, có dáng người... đàn ông như vậy, thiếu gì phụ nữ vây lấy? Sao anh ta lại cứ dây dưa với Giản Mạt kia thế?
"A Dục, tôi yêu cô ấy... một người đã khiến tôi giao ra tất cả tình cảm của bản thân." Sở Tử Tiêu mở miệng, những vết thương bị bóc trần khiến anh ta đau đớn, cũng khiến Đường Dục đau lòng.
"Cậu yêu hơn nữa thì có ích gì?" Đường Dục có chút tức giận vặn hỏi, "Một người lạnh lùng như thế, cậu có thể làm gì?"
Đúng vậy, anh ta còn có thể làm gì? Ai bảo anh ta yêu cô trước, sau đó lại không thể buông tay cô?
Sở Tử Tiêu cười tự giễu, trên gương mặt đẹp trai là nỗi bi thương đã ăn sâu đến tận xương tủy...
"Có đôi khi tôi nghĩ, có phải lúc trước cô ấy có nỗi khổ tâm hay không..." Sở Tử Tiêu tự giễu mở miệng, "Tôi thậm chí muốn theo dõi cô ấy, xem thử cuộc sống của cô ấy ra sao. Nhưng, cuối cùng tôi đã không làm thế, tôi sợ, sợ bên cạnh cô ấy thực sự đã có một người thay thế tôi... cảm giác ấy, cậu không hiểu."