⬅ Trước Tiếp ➡
Đó là cảm giác vô lực... thử nghĩ xem đời này đã khi nào Sở Tử Tiêu anh ta phải trải qua cảm giác như vậy? Nhưng, anh ta lại nhận được cảm giác đau đến thấu tâm can này từ trên người Giản Mạt.
"Cậu điên rồi..." Đường Dục kìm nén hồi lâu cuối cùng thốt lên một câu.
Bọn họ là luật sư, theo dõi? Đó là biết pháp phạm pháp, xâm phạm quyền riêng tư của người khác!
Sở Tử Tiêu đặt túi chườm đá xuống, "Ừ, tôi điên rồi... Điên rồi nên mới đi yêu một người vô tâm!"
1: Đồng ý, nhưng anh ta có điều kiện
Tử Tiêu cũng đã nói như vậy, Đường Dục còn có thể nói gì? Huống chi, quen biết nhau đã nhiều năm, anh ta rất rõ tình cảm Tử Tiêu dành cho Giản Mạt là như thế nào.
"Chú vừa mới điện thoại đến. " Đường Dục than nhẹ một tiếng nói, "Hỏi thăm chuyện của cậu và Giản Mạt..."
Sở Tử Tiêu không nói gì.
"Chú nói..." Giọng Đường Dục có chút chần chờ, nhưng vẫn nói, "Gần đây Giản Mạt bị yêu cầu đưa ra thành tích, liên quan đến UCL* của cô ấy!"
*UCL: Viết tắt của University College London, là Viện Đại học Luân Đôn, còn gọi là Đại học Luân Đôn. Đây một viện đại học công lập liên hợp ở Luân Đôn, Anh. Viện đại học này bao gồm 18 trường đại học thành viên, 10 viện nghiên cứu, và một số các đơn vị học thuật quan trọng khác.
Sở Tử Tiêu nâng mắt nhìn Đường Dục, một lát sau mới nói: "Cậu đánh tiếng với chú Đường, đồng ý... Nhưng có một điều kiện, tất cả phải để tự Giản Mạt thi vào."
Đường Dục than nhẹ một tiếng, "Hôm nay như vậy, e là không chắc Giản Mạt sẽ đồng ý."
"Vậy tôi chỉ có thể lực bất tòng tâm thôi." Sở Tử Tiêu cất giọng lạnh nhạt, đặt túi chườm mắt xuống, nói, "Tôi đến đại học Los Angles, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi."
Đường Dục nhìn bóng lưng lạnh lùng của Sở Tử Tiêu, ngoài thở dài, cũng chẳng biết phải nói gì.... Đã từng là một chàng trai trong dịu dàng tao nhã có thản nhiên xa cách, lại bị Giản Mạt lăn qua lộn lại thành một người đàn ông lạnh nhạt hờ hững.
Giản Mạt chườm mắt xong, cũng không biết ngủ thiếp đi lúc nào... Chờ cô tỉnh lại đã hơn 4 giờ chiều.
Vội vàng đứng dậy, sau khi mở điện thoại thì chạy đến bên tủ lạnh xem có gì ăn không... Quả nhiên, không có nguyên liệu nào để nấu cả.
Giản Mạt cố không nghĩ đến chuyện lúc trưa nữa, cầm tiền cùng điện thoại định đến siêu thị mua ít đồ... Nếu nhanh, có lẽ sẽ kịp giờ Cố Bắc Thần trở về ăn cơm.
Nhưng vừa mới ra khỏi phòng chợt nhận ra xe của cô còn để ở bên ngoài chỗ dùng cơm với Sở Tử Tiêu... Mà gần Lam Trạch Viên lại không dễ bắt xe.
Giản Mạt có chút chán nản, ra cửa xui xẻo thế nào mà lại gặp phải cô gái làm việc ở công ty bất động sản nằm trong Lam Trạch Viên luôn có ý đồ với Cố Bắc Thần,... Hình như tên là cái gì mà Lạc Hiểu Đồng?
"Hôm nay cô gái trên tin tức kia là cô đi?" Trên gương mặt non nớt của Lạc Hiểu Đồng tràn đầy lửa giận.
Giản Mạt vốn còn sững sờ, có chút không kịp phản ứng... Sau đó chỉ thấy Lạc Hiểu Đồng lấy từ trong túi ra một tờ báo rồi quăng vào người cô.
Cô theo bản năng đón lấy, sau đó nghi ngờ cúi đầu nhìn... Là ảnh chụp Cố Bắc Thần ôm cô lên xe, may mà cô đã chui đầu vào xe nên chỉ có thể nhìn thấy nửa người dưới của cô.
Lạc Hiểu Đồng nhìn quần áo của Giản Mạt, "Hừ, quần áo của người trên ảnh chụp giống hệt bộ đồ cô đang mặc trên người, chính là cô!" Cô ta căm hận nói, "Cha tôi nói, biệt thự này là của Bắc Thần, nói đi, rốt cuộc thì cô có quan hệ gì với anh ấy?"
Bắc Thần? Nghe mới thân thiết làm sao... Giản Mạt đảo mắt, "Cô nói xem?"
Giản Mạt hỏi vặn lại một câu khiến Lạc Hiểu Đồng tức muốn chết, "Cô thật không biết xấu hổ, cô không biết Bắc Thần đã có vợ rồi sao? Lại còn làm bạn giường của anh ấy!"
Giản Mạt cười nhạo một tiếng, "Chẳng lẽ cô không muốn?"
"Tôi..." Lạc Hiểu Đồng vừa mới bật ra được một chữ liền vội vàng im miệng sửa lời nói, "Tôi là yêu anh ấy, chứ không đáng khinh như cô chỉ muốn lên giường với anh ấy!”
"Đúng, tôi chính là đáng khinh như thế đấy, cô quản được à?" Giản Mạt cảm thấy đầu óc cô nhóc này bị hỏng rồi, "Nói đi cũng phải nói lại, ít ra anh ấy còn yêu tôi ở trên giường, nhưng anh ấy sẽ thích làm chuyện đó với cô sao?” Cô trào phúng hừ lạnh một tiếng.
2: Đồng ý, nhưng anh ta có điều kiện
"Nói đi cũng phải nói lại, ít ra anh ấy còn yêu tôi ở trên giường, nhưng anh ấy sẽ thích làm chuyện đó với cô sao?” Giản Mạt trào phúng hừ lạnh một tiếng.
"Tôi tin, chỉ cần tôi yêu anh ấy... Sớm muộn gì cũng có một ngày anh ấy sẽ yêu tôi." Lạc Hiểu Đồng trừng mắt nhìn cô nói.
Giản Mạt có chút dở khóc dở cười, cười lạnh một tiếng, cao ngạo nói: "Yêu? Cố Bắc Thần còn rất thích cùng tôi làm**, sau đó trong lúc hưng phấn còn nói hận không thể chết ở trên người tôi đó!" Nói xong, cô khinh thường thìn cơ thể còn chưa dậy thì của cô ta, nói, "Phỏng chừng một cái liếc mắt anh ấy cũng không cho cô đi?"
Lạc Hiểu Đồng kinh ngạc nhìn Giản Mạt, thật không ngờ cô còn to gan đứng ở bên ngoài thảo luận chuyện này với cô ta, "Cô, cô không biết xấu hổ!"
"Tôi chính là không biết xấu hổ đấy!" Giản Mạt đảo mắt, nhìn Lạc Hiểu Đồng còn cách cô một đoạn ngắn, "Phiền cô tránh ra một chút, tôi đang vội!"
Lạc Hiểu Đồng tức giận cắn răng nói: "Hừ, tôi muốn nói chuyện của cô cho mọi người biết!"
Trong lòng Giản Mạt có chút ‘lộp bộp’, nhưng nghĩ lại liền cười không hề sợ hãi nói: "Được đó, cô làm đi... tôi ước như vậy còn không được! Cô không biết tôi muốn công khai quan hệ của tôi và Cố Bắc Thần thế nào đâu... ôi, thật đáng tiếc là anh ấy lại không muốn. Làm đi, làm đi, làm xong tôi nhất định sẽ cảm ơn cô!"
Nói xong, cô liền lách người vượt qua Lạc Hiểu Đồng rời đi...
"..." Lạc Hiểu Đồng nhìn Giản Mạt dầu muối không ăn, khuôn mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng cả lên, cuối cùng chỉ có thể thốt lên một câu, "Tiện..." Cô ta xoay người mắng thành tiếng, nhưng còn chưa nói hết câu đã phải ngậm miệng lại.
Giản Mạt nhìn chiếc Spyker cao lớn bên cạnh, có chút xấu hổ... Cô không hề hay biết chiếc xe kia dừng lại lúc nào, còn Cố Bắc Thần thì đã đứng đó được bao lâu.
Cố Bắc Thần thờ ơ liếc Lạc Hiểu Đồng một cái, sau đó lập tức nói với Tiêu Cảnh: "Về sau đừng để tôi nhìn thấy con chó con mèo nào vào đây, nếu không bộ phận bảo vệ cũng có thể cuốn xéo được rồi."
Tiêu Cảnh nhìn Lạc Hiểu Đồng sau đó rất nhanh liền đáp lại một tiếng.
Lúc này, sắc mặt Lạc Hiểu Đồng liền trắng bệch, "Bắc Thần, em..."
"Cô là ai, tên của tôi mà cô cũng có thể gọi tùy tiện thế sao?" Cố Bắc Thần cười lạnh một tiếng, trên mặt là thái độ cự tuyệt người ngoài ngàn dặm.
⬅ Trước Tiếp ➡