⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Tử Tiêu nheo mắt nhìn cây ngô đồng trong vườn trường Đại học Los Angeles, trầm mặc một lát, rồi đồng ý.
Sau khi cúp điện thoại, Giản Mạt chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, cô ngồi trên bậc thang, hai mắt trống rỗng nhìn về phía trước, trong lòng lướt qua cảm xúc bi thương.... Cô cho rằng cô đủ kiên cường, ít nhất sau khi trải qua cái đêm hai năm về trước, đã không còn bất cứ chuyện gì có thể đánh bại cô nữa.
Nhưng, hoàn toàn không phải...
Cho dù là cái tên Sở Tử Tiêu, hay là con người anh ta, đều là nỗi đau mà đáy lòng cô không muốn chạm đến.
Giản Mạt cụp mắt, vẻ mặt đầy đau đớn...
Cuối hạ đầu thu, thời tiết đã có chút hơi lạnh. Nhưng ngồi ở vườn hoa trên không trong khách sạn Phi Thiên, lẳng lặng thả hồn theo tiếng đàn Piano, nhìn cảnh đêm ở Los Angeles vẫn có một chút tư vị đặc biệt.
Đến gần 10 giờ, Sở Tử Tiêu mới đến, anh ta có chút say, hiển nhiên đã uống rượu.
Giản Mạt cách ngọn đèn mờ ảo cứ như vậy nhìn anh ta, khi chạm phải ánh mắt anh ta trong không trung, thật giống như bọn họ chưa từng có khoảng cách hai năm chia xa, chỉ có một cái liếc mắt ngàn năm nhung nhớ cùng tưởng niệm.
Sở Tử Tiêu đi tới, "Uống rượu, ra gió có chút choáng, đổi nơi khác..." Nói xong, anh ta lấy mấy tờ tiền có giá trị lớn trong ví ra đặt lên bàn, không đợi Giản Mạt phản ứng, một tay đã kéo lấy cô đi về phía thang máy.
Giản Mạt muốn tránh thoát, nhưng cổ tay bị Sở Tử Tiêu gắt gao nắm lấy như gông cùm xiềng xích, cô cố gắng vài lần đều không rút ra được, chỉ có thể từ bỏ.
"Đến quán cà phê à?" Sau khi Giản Mạt vào thang máy liền hỏi.
Sở Tử Tiêu không mở miệng, chỉ là ấn thẳng số tầng...
Khách sạn Phi Thiên tổng cộng có 50 tầng, tầng 1 là đại sảnh tiếp khách, tầng 2 đến tầng 5 là các nhà hàng, tầng 6 là quán cà phê cùng phòng tập thể thao, từ tầng 7 đến đến tầng15 là các trung tâm thương mại và hội sở tư nhân, từ tầng 16 đến tầng 49 đều là phòng cho khách, tầng 50 là phòng làm việc, tầng càng cao, tiền càng đắt.
Thang máy dừng lại tại tầng 37, trong nháy mắt Giản Mạt có chút nhíu mày, "Sở Tử Tiêu!"
Sở Tử Tiêu coi như không nghe thấy, sau khi cửa thang máy mở ra liền lôi Giản Mạt đi ra ngoài, sau đó thật sự dừng lại ở phòng 3719...
Lần này Giản Mạt thật sự nổi giận, cô cũng bất chấp đau đớn truyền đến từ cổ tay, mạnh mẽ rút ra, "Sở Tử Tiêu, anh đừng quá đáng."
Ánh mắt thâm thúy của Sở Tử Tiêu nhìn Giản Mạt, đáy mắt anh ta như cất chứa cả biển nước sâu thăm thẳm đang dần cuộn sóng mãnh liệt... Giản Mạt chưa từng thấy anh ta như vậy, toàn thân lộ ra hơi thở nguy hiểm.
"Chỉ có cơ hội lần này thôi, " Giọng nói Sở Tử Tiêu bình tĩnh đến mức khiến lòng bàn chân cô phát lạnh, "Nếu em không nắm lấy, anh cũng không ngại kiện Tường Vũ không làm theo hợp đồng."
2: Bức ép, em vẫn còn yêu anh
"Nhưng trong hợp đồng cũng không có nói nhà thiết kế nhất định phải thảo luận bản thiết kế với anh ở phòng khách sạn!" Giản Mạt thở gấp, nghiến răng nghiến lợi nói, đáy mắt đều là sự nhục nhã khi bị anh lôi đến phòng khách sạn.
Sở Tử Tiêu nhìn thoáng qua mắt cô, cười lạnh, "Anh cứ nhất định phải thảo luận ở chỗ này thì thế nào?" Anh ta hơi nhíu mày, bởi vì say nên cả người đều toát ra hơi thở điên cuồng tà nịnh, "Giản Mạt, nếu anh muốn biến một chuyện trở thành có lợi cho anh, nhất là khi ở trên tòa án là một chuyện cực kỳ dễ dàng."
Anh ta cũng không phải mạnh miệng, là một người đã tiếp nhận vô số những vụ án kiện như Sở Tử Tiêu mà nói, năng lực lớn nhất của anh ta chính là biến những chuyện không có khả năng thành chuyện có khả năng.
Ánh mắt của người trước mặt khiến Giản Mạt cảm thấy xa lạ, "Đây là cái mà anh gọi là tìm lại quãng thời gian đã mất sao?” Cô nắm chặt tay, "Sở Tử Tiêu, trước kia anh sẽ không làm thế này đối với tôi, lại càng sẽ không ép tôi đến như vậy."
Sở Tử Tiêu nở nụ cười, "Vậy còn em? Giản Mạt, anh tìm về anh của trước kia, nhưng em có thể đưa cho anh một Giản Mạt của trước kia không?" Giọng nói anh ta có chút bi thương, cộng thêm trên người có mùi rượu nên càng khiến anh ta trông sa sút hơn, “Em trả lại cho anh một Giản Mạt trước kia, anh sẽ không ép em nữa."
Trái tim Giản Mạt liền trở nên đau đớn... Giản Mạt trước kia đã không thể quay về được nữa, cô sao có thể trả đây?
Ánh mắt không kìm được mà đỏ lên, ba lần gặp nhau, lần nào cũng đều chật vật không chịu nổi... nhưng cô còn có thể làm gì? Yêu, chia ly, tổn thương, đau khổ... Tất cả đều không thể quay lại nữa!
Ánh mắt Sở Tử Tiêu gắt gao khóa chặt Giản Mạt, nhìn thấy đau thương nơi đáy mắt cô, giọng anh ta có chút khàn khàn nói: "Giản Mạt, em vẫn còn yêu anh.... đúng không?" Hai chữ sau cùng rất nhẹ, cũng rất cẩn thận.
Giản Mạt nắm chặt bàn tay, móng tay khảm vào trong lòng bàn tay từ lúc nào không hay, "Tôi đã không còn yêu anh nữa rồi... Bởi vì không yêu nên mới có thể buông tay."
"Em nói dối!" Ba chữ này gần như bị Sở Tử Tiêu rít qua từng kẽ răng. Hai mắt anh ta đỏ ngầu, giống như dã thú bị chọc giận, "Rõ ràng không phải vậy, vì sao lại cứ nói thế?"
Lông mi Giản Mạt khẽ rung, khóe miệng cố nhếch lên tạo thành ý cười vô cùng khó coi, "Sở Tử Tiêu, tôi buông tay rồi... nếu anh vẫn muốn kiện tôi vi phạm hợp đồng, vậy thì kiện đi!" Cô tàn nhẫn vất lại một câu, sau đó xoay người rời đi, mới đi được hai bước cô liền bắt đầu chạy.
Giản Mạt điên cuồng ấn nút thang máy, nhưng thang máy mãi vẫn không đến, cô nóng lòng muốn thoát khỏi nơi này nên chỉ có thể đi thang bộ...
Hành lang vốn yên tĩnh, sau khi Giản Mạt rời đi lại càng trở nên đặc biệt yên tĩnh, giống như tiếng tim đập cũng có thể trở thành tiếng gõ trống.
- - Giản Mạt rời khỏi quãng thời gian quý giá kia đã không còn là một cô gái xứng với Sở Tử Tiêu nữa!
Tin nhắn này khiến trong lòng anh ta trở nên điên cuồng.... Vốn dĩ, anh ta chỉ muốn nói chuyện thật tốt với cô, nhưng tin nhắn kia giống như đào khoét trái tim anh ta.
Cảm giác say khiến anh ta trở nên điên cuồng, lại thêm ánh mắt lạnh lùng của Giản Mạt càng khiến cho anh ta như mất đi lý trí.
Sở Tử Tiêu mở cửa phòng 3719, bật đèn...
Lọt vào trong tầm mắt là những cánh hoa trải đầy cả căn phòng, trên khăn trải giường trắng tinh là những cánh hoa màu tím xếp thành con số 3719... anh ta muốn dùng ý nghĩa của con số 3719 này để nói với cô rằng "Tình cảm anh dành cho em vẫn sâu đậm như cũ" .
Bàn chuyện thiết kế vốn là cái cớ... anh ta chỉ muốn đến gần cô hơn mà thôi.
Hẹn cô tới nơi này, hoàn toàn không có bất cứ suy nghĩ xấu xa nào, cho tới bây giờ anh ta cũng chưa từng vũ nhục cô... anh ta chỉ muốn tạo cho cô một chút lãng mạn để cô có thể tìm về những ký ức đẹp đẽ xưa kia của bọn họ... Không hơn!
Sở Tử Tiêu cụp mắt nở nụ cười tự giễu, anh ta cảm thấy giây phút đó bản thân anh ta thật đáng thương, đáng cười...
Đau không?
Giống như đã không còn cảm giác gì rồi... nhưng, vì sao những khi nghĩ đến cô, nhìn thấy cô, anh ta lại như muốn phát điên!
Đường Dục nói đúng, anh ta quả nhiên đã trở nên mê muội...
“Chẳng qua là, đùa mà thành thật rồi, chân tôi bị trẹo.” Trái tim của Giản Mạt đã bắt đầu đông cứng lại: “Không nghĩ đến, người có tiền mà cũng có trái tim khá ấm áp, không trực tiếp vất tiền cho tôi, mà còn đưa tôi đến bệnh viện gần đó… anh không biết đâu, lúc mà tôi được anh ấy ôm thì tôi vui vẻ biết bao…”
⬅ Trước Tiếp ➡