“Giản Mạt, đủ rồi!” Sở Tử Tiêu vốn dĩ đến để chất vấn Giản Mạt, nhưng cuối cùng lại bị lời nói của cô khiến anh tổn thương vô cùng, chỉ có thể thấy trong ánh mắt anh ta chứa đầy lửa giận, nghiến răng nghiến lợi mà hỏi: “Em có biết hay không, Cố Bắc Thần và anh có quan hệ như thế nào?”
Giản Mạt đột nhiên căng thẳng, giống như bị một cuộn dây thừng buộc chặt vào vậy: “Có quan hệ như thế nào thì liên quan gì đến tôi? Đạt được mục đích là được rồi, không chừng quay đầu lại tôi đã bay lên làm phượng hoàng rồi.”
“Em không biết là anh ta đã có vợ rồi ư?”
Giản Mạt cười khẩy: “Ai mà không biết, nhưng mà vẫn không phải có rất nhiều tin đồn của anh ấy với những người phụ nữ khác sao?”
Sở Tử Tiêu không thể tin mà nhìn Giản Mạt, sáng nay lúc nhận được bức ảnh của một người lạ gửi cho anh ta, anh ta thế nào cũng không dám tin… Giản Mạt là một người giữ mình trong sạch như vậy, làm sao có thể?
Anh ta vội vã muốn biết đáp án, biết là cô sẽ không nhận điện thoại của anh ta, chỉ có thể dùng hạng mục này đến để nói chuyện.
Nhưng mà cuối cùng thì sao? Anh ta nhận được đáp án gì đây?
“Đê tiện!” Sở Tử Tiêu nghiến răng phun ra hai chữ, hoàn toàn bị Giản Mạt chọc tức rồi bỗng nhiên đứng dậy: “Thích tiền có phải không? Được. Anh cho em… em muốn bao nhiêu, anh đều đưa cho em! Như vậy, em có thể trở về bên anh rồi phải không?” Anh ta nghiến răng nghiến lợi: “Em biết mà, anh có khả năng cho em.”
Giản Mạt cười, chỉ là, cười mà đang khóc.
Cô chầm chậm ngẩng đầu lên, cười, khóe miệng lộ ra sự lạnh lùng chế giễu nói: “Thật là ngại quá, người đê tiện như tôi đây không thích hợp với Sở Tử Tiêu có thân phận cao quý như anh, huống hồ, anh có thể cho tooi bao nhiêu tiền? Có nhiều như của Cố Bắc Thần không?”
“Bốp.” Một âm thanh vang lên, thanh thúy khiến cho cả phòng tiếp khách đều trở nên vô cùng yên tĩnh.
Giản Mạt cười, Sở Tử Tiêu sợ hãi lùi về phía sau một bước, anh ta không thể tin mà nhìn vào tay mình, cánh tay thon dài đầy lực, khớp xương tay lại rõ ràng run rẩy.
“Mạt Mạt, anh…”
“Không sao!” Giản Mạt càng cười càng rực rỡ, dường như cô không cảm thấy đau sau cái tát kia.
Cô từ từ đứng dậy, mở bút ra, sau đó đem hạng mục vừa mới bàn bạc đẩy qua bên kia: “Luật sư Sở, nếu như không có ý kiến gì khác về phương án của hạng mục này, phiền anh ký tên!”
Sở Tử Tiêu nhìn nhìn vệt đỏ trên miệng của Giản Mạt, trong mắt tràn đầy áy náy và tự trách, dưới tình huống đó khiến cho tâm trạng của anh hoàn toàn biến mất: “Xin…”
“Luật sư Sở, phiền anh ký tên!” Giản Mạt ngắt lời anh ta, hơi thở cũng càng nặng nề hơn.
Sở Tử Tiêu mau chóng ký tên, anh ta sợ hãi mà nhìn Giản Mạt, ở trước tòa anh ta luôn bình tĩnh mà xử lí mọi việc, nhưng ở trước mặt cô lại trở nên không thể kiên nhẫn.
1: Tai nạn xe.
Là một đô thị quốc tế, ban đêm của Los Angeles ánh đèn neon sáng lấp lánh, xe cộ qua lại tấp nập, là một thành phố không có màn đêm.
Giản Mạt lái xe lang thang trên đường phố Los Angeles không có mục đích… Cô cố gắng để bình tĩnh trở lại, nhưng mà, mọi cử chỉ và biểu hiện của Sở Tử Tiêu đều làm cho cô tổn thương sâu sắc.
Thuê khách sạn… haha, anh ta thế mà lại thật sự thuê khách sạn cùng người khác.
Có cái gì đó mơ hồ xuất hiện trước tầm mắt cô, Giản Mạt không chú ý, cứ thế mà vô thức lái xe trên đường.
Đột nhiên, một chiếc xe từ trong hẻm lao ra, ánh sáng lóe lên sau tiếng còi xe, vì tâm trạng trống rỗng nên Giản Mạt không chú ý đến, đợi đến lúc phản ứng lại được, đã muộn rồi.
Đến lúc nghe thấy tiếng phanh xe chói tai truyền đến, đầu của Giản Mạt đập mạnh vào vô lăng, chỉ trong một thời gian ngắn, cô đã mất đi ý thức.
Bên tai có tiếng đập cửa, có tiếng kêu truyền tới… Giản Mạt rất muốn trả lời đối phương, nhưng cô có tâm lại vô lực.
Thôi vậy, cứ kêu đi, cô có chút mệt rồi… để cô ngủ một lúc là được.
Có tiếng “loảng xoảng” từ phía sau truyền đến, dường như là tiếng thủy tinh bị đập vỡ, ý thức của Giản Mạt càng ngày càng mơ hồ.
Vị trí lái xe bị mở cửa ra, cơ thể rơi vào một cái ôm có hương vị của dòng nước mát.
“Đừng sợ, tôi đưa em đi bệnh viện, em sẽ không có chuyện gì đâu.” Bên tai truyền đến giọng nói ấm áp dễ nghe của một người đàn ông, có một chút sợ hãi và ngưng đọng: lại.
Sau câu nói này ý thức của Giản Mạt hoàn toàn rơi vào hôn mê, có lẽ là lời nói của người đàn ông này có tác dụng… trong tiềm thức cuối cùng, cô cũng đã yên tâm.
Không gian yên tĩnh, mọi thứ dường như rơi vào trong vòng luân hồi…
Giản Mạt mơ thấy một giấc mơ, trong mơ cô thấy mình trở về lúc mới lên đại học Los Angeles… cô có một gia đình hạnh phúc, sự yêu thương của cha, sự bao dung của mẹ, sự nuông chiều của anh trai.
Ngoài ra, còn có một người, một người nói chỉ cần cô quay lưng lại, thì sẽ vĩnh viễn ở phía sau cô…
Giấc mơ như vậy, cô liền khóc rồi… những giọt nước mắt nóng hổi và tràn ra đôi mắt căng tròn, từng giọt rơi xuống gối, chốc lát đã ướt đẫm cả chiếc gối.
Tô Quân Ly ngồi cạnh giường bệnh, nhìn Giản Mạt đau thương trong hôn mê, đáy mắt có chút ngưng đọng: “Là cái gì khiến cho em đau lòng thành như vậy?” Anh đưa bàn tay ra nắm chặt lấy bàn tay cô: “Trên thế giới này, không ai có thể làm thương ai, đối tốt với chính bản thân mình, không được sao?”
Tay của Giản Mạt khẽ động, Tô Quân Ly buông tay cô ra, dường như để cho cô cảm thấy thoải mái hơn…
Quả nhiên, việc làm này khiến cho Giản Mạt dần dần an tâm hơn, bi thương cũng dần thu lại, rồi lại rơi vào giấc ngủ sâu.
Lúc Giản Mạt tỉnh dậy, đã là sáng sớm ngày hôm sau, bình minh xóa tan đi những bụi bẩn của phương đông, ánh sáng rộng lớn đem lại hi vọng cho từng ngõ ngách của Los Angeles.
“Ưm.” Một tiếng kêu khẽ, Giản Mạt cảm giác như có cái gì đó đang vật lộn trong đầu mình, cô nặng nề mở mắt ra.
Trước mắt toàn là màu trắng, trong mũi ngập tràn mùi của thuốc khử trùng, suy nghĩ dần dần hồi phục lại, Giản Mạt bỗng nhiên mở trừng mắt đứng bật dậy.
Nhưng mà, vì động tác quá mạnh, cô lại cảm thấy dần dần mất đi tri giác, vì máu cung cấp không đủ, hai mắt tối sầm rồi lại liền nằm xuống.
Cửa phòng bệnh bị mở ra, Tô Quân Ly trong tay cầm đồ bước vào: “Tỉnh rồi à? Bác sĩ nói sáng nay em sẽ tỉnh…” Anh đặt đồ trong tay xuống: “Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra một chút?”
Não của Giản Mạt có chút loạn: “Sao anh lại ở đây?” Người hôm qua đâm vào xe cô không phải là anh ta chứ?